Dạy con không cần roi…

Standard

http://www.webtretho.com/forum/f26/tran-tro-day-con-khong-can-roi-1245161/

Xian-Mei

Nguyên tắc chủ đạo nhất là phải luyện những thói quen tốt cho bé, và loại bỏ các thói quen xấu, phải biết tâm lý nữa.

Không đánh, nhưng phải phạt. Ví dụ khi bé gây ra một lỗi nào đó, thì ba mẹ sẽ phạt bằng cách bắt bé đứng úp mặt vô vách trong vòng 15 phút.

Bé sẽ khóc, không làm theo, mình không đánh nhưng cương quyết không tha cho bé, phải phớt lờ kể cả khi bé khóc lóc dữ dội, thậm chí nằm lăn đùng ra giãy giụa ăn vạ. Cứ coi như không nghe, không thấy, không biết…Phải làm cho bé hiểu là việc khóc lóc, la hét, ăn vạ của bé không có tác dụng với mình, coi như mình là người câm người điếc vậy. Phải kiên quyết tới khi nào bé thực thi hình phạt thành công thì mình mới tha cho bé.

Có phạt phải có thưởng. Những khi bé nghe lời và ngoan ngoãn, làm được điều gì tốt thì mình đừng tiếc lời khen ngợi, và thưởng cho bé một thứ gì đó mà bé rất thích, chẳng han một thanh chocolate…

Phải biết quan sát theo dõi bé, ví dụ khi bé khoe với mình hôm nay con được điểm cao, thì mình phải ngừng làm việc, quay lại ôm chầm lấy bé tỏ vẻ vui mừng và lật vở ra để kiểm tra, làm cho bé cảm nhận được sự quan tâm của mình…Bày tỏ lòng quan tâm là một cách hiệu quả để khuyến khích bé phát huy những thói quen tốt, loại bỏ các tính xấu. Bé nào mà không thích cha mẹ khen ngợi yêu thương?

Đánh đập, bạo lực là không nên, vì làm vậy bé nghĩ khi bé giận bé cũng có quyền đánh người khác. Mình không muốn bé làm gì thì mình phải làm gương trước, bé sẽ noi theo.

Song vo bo

Con cái gây cho chúng ta chuyện bực bội là điều tất nhiên, nhưng vì bực bội mà đánh con thì chính chúng ta lại là sai, vì khi đó chúng ta trút xả cái giận lên đầu con cái mình. Đạo Phật nói: con cái là một tiểu Bồ Tát giúp mỗi cha mẹ trưởng thành hơn, con cái sẽ thử thách chúng ta học vấn, sự nhịn nhẫn, đức hy sinh, sự sáng suốt, bao dung, ôn hòa…..Cho nên chúng ta phải luôn ko được nổi giận với con cái mà là một người bạn, người thầy, người hướng dẫn…..cho con. Chỉ con con cái sai, hậu quả, có thể cho chúng nhận lãnh chút hậu quả nhỏ nếu không có gì tổn hại lắm: nói là cay mà còn đòi, cho nếm một chút, nói nóng mà đòi, cho sờ một tí, nói làm tóan sai mà còn cãi, cho nó lãnh điểm kém một lần…..cùng với tận dụng các bài báo, câu chuyện, hình ảnh cho thấy hậu quả có thể xảy ra để con cái phòng tránh! Ví dụ: con ngồi cong lưng, ra đường chỉ một người lớn còng lưng xấu xí cho nó thấy lớn lên sẽ bị vậy, con coi ti vi gần hư mắt, ra đường chỉ một người khiếm thị bán vé số, ăn xin cho nó thấy…..
Khi bạn dạy con cái gì sai, sau đó phải cung cấp một bằng chứng sống động về hậu quả cái sự sai đó. Tôi tin con sẽ hiểu ra. Dùng roi vọt chỉ là hạ sách!

 

Dạy con không cần đánh cũng không khó lắm đâu. Quan trong là bố mẹ phải bình tĩnh, nghiêm khắc, trước sau như một và có một chút thỏa thuận để thương lượng với trẻ.

 

Tớ thấy khi dùng đòn roi nên đảm bảo hai nguyên tắc :

– đánh vì con mắc lỗi nghiêm trọng, cần phải đánh để dạy bảo . Khi ấy phải làm con thấy mình bị đánh là đáng. Tránh tuyệt đối đánh vì mẹ đang bực trong người con mắc lỗi nhỏ khi khác mẹ bỏ qua , lần này mẹ lại nổi điên. Con sẽ có cái nhìn bất mãn về mẹ.
– đánh nhưng không được kèm theo lời nói sỉ nhục, xúc phạm . Có thế con mới tâm phục khẩu phục
Những món quà nho nhỏ như viên kẹo, miếng bánh, sẽ là động lực thúc đẩy bé phát huy các thói quen tốt, không sao đâu. Nhiều em bé chỉ thích những thứ rất đơn giản. Mình không khuyến khích tặng thưởng bé những thứ đắt tiền.
Bạn cũng có thể áp dụng cách dùng đậu đen đậu trắng: bỏ một viên đậu trắng vào lọ khi bé làm điều gì tốt, và bỏ viên đậu đen vào lọ còn lại khi bé làm điều có lỗi. Cuối tháng tổng kết lại, nếu đậu trắng nhiều hơn đậu đen thì tặng bé một món quà nhỏ. Ngược lại thì sẽ bị phạt. Số đậu ngang nhau thì okay không phạt cũng không thưởng.

Lúc nào nó làm mình giận quá thì vô phòng uống ly nước mát cho hạ hỏa, kìm chế xong mới ra phạt nó.
Kiên quyết không dùng roi nha các mẹ

Mình cũng ủng hộ việc dạy con không cần đánh nhưng đồng ý với bạn Sóng, mình nên phạt con với thái độ yêu thương chứ không phải trút giận.

Con mình hơn 4 tuổi, đã biết nhiều, đủ để biết là sai nhưng trẻ con hiếu kỳ nên bé vẫn làm vì bé thích.

Chuyện của mình: Con mình có tật cắn móng tay, đã nhẹ nhàng, dụ dỗ, dọa nạt đều không tác dụng, cuối cùng là phải đánh.

Mình cầm cái đũa ăn cơm, nói với con:

– Con biết con cắn móng tay là hỏng tay, đau em tay, giun chui vào miệng phải không?
– Vâng ạ
– Thế tại sao con vẫn cắn?
– Con không hiểu sao con cứ muốn cắn
– Thế con không nhớ lời mẹ dặn phải không?
– Con nhớ những vẫn thèm cắn lắm
– Vậy để con hết thèm, mẹ cho con biết con cắn móng tay thì em tay đau như việc mẹ đánh vào tay con nhé?
– Vâng ah (chưa ăn đòn bao giờ nên chắc không sợ)

Thế là mình cho một roi vào tay, chắc không mạnh lắm nhưng cũng đau với bé, con mình òa khóc nức nở hứa “từ nay con không cắn nữa”. Cũng xót nhưng vẫn nói:

– Bây giờ hàng ngày mẹ sẽ kiểm tra, nếu con vẫn tiếp tục cắn móng tay, ngày thứ nhất mẹ đánh 1 roi, thì ngày tiếp theo mẹ sẽ đánh 2 roi, con đồng ý không?
– Vâng ah (vẫn khóc)

Mấy hôm nay hàng ngày về đưa tay cho mẹ kiểm tra, con đã không còn cắn nữa (Kỳ tích, vì cả năm nay em ko phải cắt móng tay cho con rồi, cứ vì nịnh nọt, dỗ ngọt mãi mà không được)

Rút ra là, dù xót con, nhưng phải cho con biết, mẹ đánh cũng vì yêu con thôi. Đừng đánh con cho hả giận của mình.

Nghang

Nhà mình cũng dạy con bằng đối thoại, ko đánh con.

Thú thực là hồi con dưới 6 tuổi cũng có 2-3 lần phét vào đít (nhẹ thôi ạ) khi con làm điều nguy hiểm, nhưng sau đó mình đều giái thích vì sao mình đã phét đít con, và nhận rằng lẽ ra không nên đánh đít con. Vậy mà đến giờ thỉnh thoảng con vẫn nhắc nhở là đã từng 2-3 lần bị BM phét đít.

Từ lúc con nhỏ đến giờ, thực sự mình chỉ cần im lặng là con mình đã biết là mẹ giận rồi. Mình cũng chưa bao giờ phải khổ sở trước cảnh con đòi này đòi nọ, lăn đùng ra đất…

Mình cũng không dùng hình phạt nhiều, hồi trước mỗi khi con mắc lỗi còn có lần quát lên chứ từ hồi con lên cấp 2 thì chỉ có đối thoại thôi. Cha mẹ nói ý kiến của cha mẹ, con nói ý kiến của con, mình thấy sau khi nói xong ý kiến là con mình đã nhận thức ra được sai đúng ở chỗ nào rồi. Vì đã tạo ra được kênh giao tiếp hàng ngày nên thực sự mình ko mấy khi phải lo nghĩ về con, khi nào có chuyện gì buồn vui con đều chia sẻ với bố mẹ rất thoải mái, con mình sống cũng có kỷ luật và lúc nào cũng vui vẻ.

Bạn nào đó nói là ko dùng roi không thể nên người mình nghĩ cũng ko chắc cho mọi trường hợp đâu ạ.

Mình làm việc một số năm với trẻ con có khó khăn, mình thấy đánh con, phạt con quá nặng thường cũng ko có tác dụng gì đâu ạ, nhiều lúc chỉ là do cha mẹ đã lỡ bỏ xót một đoạn dạy con nào đó nên đánh mắng chỉ là các biện pháp cực chẳng đã thì mới phải dùng thôi.

Nên mình nghĩ, cha mẹ nào có con còn nhỏ nên suy nghĩ, bàn bạc kỹ về việc này để tạo ra được sự trao đổi, giao tiếp sớm nhất với con cái, yêu thương con cái thật nhiều, biết phối hợp giữa mềm dẻo và cương quyết thì chắc sẽ không (hoặc rất ít phải dùng đến đòn roi, hình phạt).

Winter09

Mình không bao giờ đánh con , bây giờ các con đả ở tuổi teenage lại càng không thể đánh . Lúc nhỏ mỗi lần các con làm sai , mình phạt ” time out ” , phải vào góc tường ngồi úp mặt vào tường 10 đến 15 phút , lỗi nặng hơn thì phải quỳ hoặc đứng giơ 2 tay lên . Mình tuyệt đối không đánh con , nhiều lúc giận lắm thì mình bắt nó quỳ xong , mình bỏ ra ngoài hít thở thật sâu chừng vài phút , quay trở vào thì OK
Được cái con mình khá ngoan , từ nhỏ đã đi daycare , đã vào khuôn khổ , giờ ăn phải tự ngồi xuống ghế , tự ăn từ lúc 1 tuổi , không đút , không chạy linh tinh khắp nhà . Chơi xong phải cất đồ chơi vào một chổ , nếu không sẽ không được chơi nữa. Ông bà ta có nói ” dạy con từ thuở còn thơ ” mình thấy rất là đúng , còn thơ đây có nghĩa là từ lúc mới sanh ra chứ không phải 6-7 tuổi hay 10 tuổi, con còn nhỏ chừng nào dễ dạy chừng ấy .Mình rất cương quyết khi say No , đã nói rồi thì không dược thay đổi cho dù nó có khóc lóc , đòi hỏi , năn nĩ . Có một lần khi đi vào tiệm bán đồ chơi , thằng bé lúc ấy 2 tuổi đòi mua con khủng long , mình không cho nó nhất định không chịu rời hàng đồ chơi , mình cương quyết đi thẳng , nó nằm vạ khóc lóc một hồi chẳng thấy mẹ đâu ( thật ra lúc ấy mình trốn bên hàng bên kia watching him )lát sau sợ quá phải đi kiếm mẹ , từ đó về sau không dám đòi nữa
Bắt đầu 8 tháng tuổi biết ngồi , biêt cầm là mình cho vào high chair tự ăn những món nho nhỏ như cereal , cheese , carot , 1 tuổi tập cầm thìa tự xúc ăn ,rơi rớt , dơ bẩn cả người , cả mặt mũi , vương vãi đầy sàn nhà nhưng cứ kệ nó . Hết giờ mà ăn chưa hết thì mình dọn đi , đói cũng ráng chịu , dần dần con mình quen đến giờ ăn là phải lo ăn chứ mẹ không đút
Khi con làm sai , không vâng lời thì mình bắt nó úp mặt vào tường , trong lúc nó time out mình giải thích cho nó nghe vì sao không thế làm như vậy , hậu quả của những việc làm sai trái như thế nào , lúc nhỏ 1-2 tuổi thì mình nói ngắn gọn , lớn hơn hiểu biết nhiều hơn thì mình giảng dạy kỹ hơn
Mình phản đối ” thương con cho roi cho vọt ” của ông bà ta xưa . Con cái cũng là một con người , biết đau , biết sợ , bình đẳng với chúng ta, không phải vì mình làm cha làm mẹ mà cò quyền áp dặt , đánh đập một con người khác nhất là đứa bé yếu đuối không có cách chống đở không tự bảo vệ mình được
Dạy con không được là lỗi của cha mẹ không phải lỗi của đứa bé nên không thể trừng phạt đứa bé được , không thể trút giận của mình lên đầu con . Cha mẹ mới là người đáng bị trừng phạt , phải kiểm điểm lại bản thân mình vì sao nói mà con không nghe lời

Bắt nó úp mặt góc nhà , nó không làm theo thì bố mẹ làm sao ? Có những đứa trẻ ” dễ dàng” , có những đứa ” khó khăn ” lắm.

Vậy thì áp dụng silent treatment, nó không úp mặt vào tường mà vẫn tiếp tục la khóc , đòi hỏi thì mình sẽ ignore nó luôn, hoặc là đẩy cho nó vào phòng , đóng cửa lại , cứ mặc tình mà kêu khóc đến khi mệt thì ngưng khóc

Cái clip Supper Nanny ở trang 3 có hướng dẫn cách huấn luyện các bé ngỗ nghịch đó.
Áp dụng phương pháp Time out càng sớm càng tốt, để bé lớn và biết nhiều thì càng khó áp dụng.
Đứa bé nào lần đầu bị áp dụng time out cũng sẽ la khóc giãy giụa. Trong clip The Suppernanny, ta thấy người cha kiên quyết đặt đứa bé vào ghế, nó bỏ chạy ông ấy lại bắt nó ấn vào đấy, không phải một hai lần mà có thể cả mười lần. Đứa bé sẽ khóc lóc giãy giụa ăn vạ rất thảm thiết, nhưng mình cần kiên quyết không chùn bước. Càng áp dụng nhiều lần thì bé càng ngoan ngoãn hơn.

Tuy nhiên khi áp dụng time out, mình không nhất thiết phải để bé khóc thật lâu (trong clip là hơn một giờ) mà huấn huyện từ từ. Lần đầu tiên chỉ cần phạt bé 10 phút, rồi sẽ vào dỗ. Lần hai tăng lên 15 phút, rồi 20-25-30 phút….Nếu bé nào khó quá thì mình áp dụng 3 lần 10 phút, 3 lần tiếp theo 15 phút, 2 lần kế sẽ là 20 phút….Tăng từ từ chứ đột ngột cho bé khóc cả một giờ có khi bé gặp nguy hiểm.

Cha mẹ, nhất là người mẹ rất đau lòng khi thấy con khóc lóc gào thét thảm thiết khi áp dụng các hình thức kỷ luật với bé, nhưng cha mẹ phải kiên nhẫn, phải nén đau, thậm chí phải uống thuốc an thần cho bình tĩnh lại…Quá trình rèn luyện gian khổ đó sẽ được bù đắp lại bằng phần thưởng vô cùng to lớn: những đứa con ngoan ngoãn biết vâng lời cha mẹ.

Chị nanny cũng phê bình cha mẹ: đầu tiên là chị nghiêm khắc phê bình cha mẹ chưa trưởng thành, cư xử như những em teen khi liên tục chạy theo sau đuôi dọn dẹp những đống bày bừa mà hai đứa nhóc bày ra. Như bao cặp vợ chồng khác, hai vc này cũng gào thét, la mắng khi con cái ngỗ nghịch. Chi kiên quyết bắt cặp cha mẹ này phải trưởng thành hơn, không được phép cư xử như những đứa trẻ. Đó là cha mẹ phải thiết lập kỷ luật với các con.

Chị cũng phê bình người cha: shout and yell at the kids (gào thét chửi bới lũ trẻ khi chúng hư). Những đứa trẻ sẽ bắt chước y chang các hành động này. Tương tự, việc cha mẹ cãi cọ khi có bất đồng về cách dạy con, mà cãi nhau trước mặt bọn trẻ, việc làm này tuyệt đối tránh.
Bon trẻ chứng kiến cảnh này sẽ mất đi sự tôn trọng với bố mẹ, càng không vâng lời. Nếu có bất đồng, hai vc phải đóng cửa bảo nhau.

Nói chung, mình thấy trường hợp hai con của cặp vc này vẫn chưa nghiêm trọng. Bọn trẻ chỉ ngỗ nghịch hư hỏng, chứ không có bị bệnh. Phức tạp hơn là việc chăm các bé chậm phát triển hay bị tự kỷ, vì mấy bé này có các hành vi khó khăn là do không nói được, không hiểu được. Các trường hợp này vừa cần được điều chỉnh hành vi, vừa phải phải dạy nói, dạy vận động…kết hợp nhiều kỹ năng, và so với việc dạy các bé bình thường, thì các bé bị bệnh cần được huấn luyện điều chỉnh hành vi cần tốn kém thời gian và công sức nhiều gấp mấy chục lần.

Mình thấy việc dạy dỗ một đứa trẻ nên người khó khăn vất vả hơn cả việc đi làm công sở. Công việc văn phòng còn có nề nếp, bài bản làm mãi cũng quen. Dạy dỗ trẻ con luôn phải cập nhật kiến thức, có khi mất cả cuộc đời để dạy chúng mà vẫn không rõ mình đã làm đúng cách hay chưa.

 

Củ kiệu

Standard

Thưở mẹ còn bé, thấy bạn hàng xóm được bố kiệu trên vai, mẹ cứ thấy sướng sướng thế nào ấy. Tiếc là lúc đó mẹ lại không dám thổ lộ với ông ngoại, để thử cảm giác ngồi trên vai người khác như thế nào. Giờ thì chẳng ai có thể đủ sức để kiệu mẹ trên vai nữa rồi L

Đến khi mẹ có 2 con, rồi thử kiệu các con thì quả thật là bạn nào cũng rất thích thú với cái trò này. Ngồi trên vai, đặc biệt là vai bố, vững chãi, cao hơn mọi người, nhìn ngắm mọi thứ xung quanh rõ ràng hơn bao giờ hết, cả nhà cứ cười khanh khách. Ôi, những giây phút ấy sao thung thướng và thư giãn thế cơ chứ. Cảm giác lúc đó mẹ vui, các con vui, mỗi bố là hơi mỏi cổ tí L, nhưng bố vẫn cười tươi lắm!

Em Chick của mẹ chẳng hiểu sao lúc nhìn thấy cái ảnh bố kiệu con trong cuốn “5 mùa yêu thương” của bác Khai Tâm cứ nằng nặc đòi nhận đấy là ảnh hai bố con. Hơ hơ, mẹ giải thích mãi thì em cũng chấp nhận không phải ảnh của mình.

Và đây mới đích thị là ảnh 2 bố con em…

Image

Để mẹ về tìm lại ảnh bố kiệu anh Bo. Giờ anh Bo nhớn rồi, kiệu anh cũng hơi mỏi thành ra anh lại ít được kiệu. Thương thế cơ chứ. Em Chick trù thì trộm vía bé tí tẹo, thành ra cũng có cái lợi, là được kiệu nhiều hơn, được bế ẵm nhiều hơn… (lại thương anh Bo thêm). Vài năm nữa, các con lớn lên, không biết có còn nhớ những giây phút thế này không? Bố mẹ thì chắc chắn là không quên được rồi. Tối nay về mẹ lại bắt bố kiệu em, kẻo em nhớn nhớn lại không được củ kiệu nữa. Yêu thế chứ!

Cơm gà Singapore

Standard

Công thức của mẹ Nấm

http://www.webtretho.com/forum/f112/chia-se-kinh-nghiem-giu-nha-sach-gon-dep-va-an-toan-theo-phong-cach-nhat-han-va-viet-hoa-tang-16-a-1168738/index21.html

* Nguyên liệu: (cho 4 người ăn)

Gà ta cỡ vừa: 1 con. Hoặc thích ăn đùi thì 4 đùi.
Gạo (áng chừng ít hơn khẩu phần ăn bình thường của mọi người một chút)
Rau cải chíp: 4 bó nhỏ
Hành khô: 1 củ
Tỏi khô: 1 củ
Dầu hào: 2 tbsp
Sốt cơm gà: 2 tbsp
Bột nghệ: 1 nhúm
Gừng: 1 nhánh nhỏ
Dầu ăn, gia vị, mì chính

* Cách làm:

Gà làm sạch, xát muối, luộc chừng 30′ trong nồi nước có đập 1 nhánh gừng nhỏ. Khi thăm đũa thấy không còn đỏ là đã chín, vớt ra thố nước lạnh ngâm chừng 15′, sau đó nhấc ra đĩa. Nước luộc gà để qua một bên.

Gạo đãi sạch, để ráo nước thật kỹ. Khi thấy gạo đã khô tương đối, trộn vào 1/2 tsp gia vị, 1/2 tsp mì chính, một nhúm bột nghệ, xóc đều:

Hành, tỏi bóc vỏ, băm sơ, cho dầu vảo chảo, phi thơm:

Khi hành bắt đầu thơm (chuẩn bị chuyển màu vàng nhạt), đổ gạo vào xào trong 3-4 phút cho hạt gạo săn vàng:

Kết thúc phần xào gạo. Trút gạo và nước luộc gà lúc nãy vào nồi cơm điện, sao cho mực nước cao hơn gạo chừng 1cm, cho thêm 2tbsp nước sốt cơm gà, 1/2 tsp gia vị, 1/2 tsp mì chính, khuấy đều, ấn nút nấu.

Chuyển qua làm rau.
Rau cải chíp cắt bỏ gốc, rửa sạch, cho vào xoong nước sôi trần qua, vớt ra rổ cho ráo nước:

Láng một chút dầu vào chảo, phi thơm tỏi, thêm 2 tbsp dầu hào, 1/2 tsp gia vị, bỏ rau cải vào chao qua.

Khi cơm chín, nén vào bát con rồi úp ra đĩa. Xếp rau cải, chặt gà, bày chung cùng nước tương.

Thế thôi, dễ lắm, mọi người làm thử xem. Chắc thế này ăn sẽ thú vị hơn so với ăn cơm trắng cùng thịt gà luộc đấy😛

1 tbsp = 15ml = 1 thìa canh, 1tsp = 5ml = 1 thìa cà phê, nếu bạn nào chưa biết.
Chicken rice sauce mua ở mấy cửa hàng bán đồ thực phẩm nhập khẩu sẽ có. Các loại sauce hiệu Chng Kee này của Singapore, nhà mình hay dùng lắm vì nó gần nhất với mùi vị của mấy món ăn mà mình muốn nấu.

Mẹ dạy con gái…

Standard

Mình tình cờ đọc được trên mạng. Save lại dùng khi cần thiết…

Mẹ dạy con gái

♥ Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

♥ Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về ph…ía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

♥ Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

♥ Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?

♥ Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

♥ Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ giang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

♥ Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”

♥ Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.

♥ Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”, vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.

♥ Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.

♥ Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.

♥ Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.

♥ Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?

♥ Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.

♥ Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”, lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.

♥ Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.

♥ Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.

♥ Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.

♥ Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.

 

Thịt xá xíu

Standard

http://www.webtretho.com/forum/f112/chia-se-kinh-nghiem-giu-nha-sach-gon-dep-va-an-toan-theo-phong-cach-nhat-han-va-viet-hoa-tang-16-a-1168738/index8.html

Char xiu, hay roast red pork, tiếng Việt gọi là Xá xíu, là món ăn khá “đa dụng”. Có thể ăn xá xíu với cơm, xôi trắng, bánh mì, mì vằn thắn, hoặc dùng làm nhân bánh bao, nhân bánh trung thu v…v. Xá xíu có màu đỏ, vị mặn mặn ngọt ngọt hấp dẫn, mùi thơm thì vô cùng đặc trưng.

Xá xíu làm rất đơn giản nhờ có gói gia vị Xá xíu của Thái Lan được bán nhiều trong các cửa hàng thực phẩm khô ở những chợ lớn. Điều quan trọng để làm nên món xá xíu ngon là khâu chọn thịt. Thịt làm xá xíu nếu nạc quá sẽ khiến thành phẩm bị khô, còn nhiều mỡ sẽ khiến người ăn bị ngán. Miếng thịt lý tưởng nhất là ở gần phần sườn của con lợn, có mỡ và nạc xen kẽ nhau. Phần nạc của miếng thịt này mềm, còn phần mỡ rất giòn, xá xíu làm ra không bị khô cũng không bị quá mỡ, ăn rất “vào”.

Đây là miếng thịt sườn và gói gia vị:

Xẻ nó ra thành từng khoanh dài, bỏ vào khay hoặc thố:

Một gói bột xá xíu có 2 gói nhỏ bên trong. Mỗi gói nhỏ dùng cho 600-700gr thịt, không phải bỏ thêm bất cứ gia vị gì:

Đi găng tay nilon và miết cho gia vị ngấm đều vào từng miếng thịt:

Sau đó đậy kín và để ngăn mát tủ lạnh 2-3h cho ngấm.

Khi chế biến có 2 cách. Cách truyền thống và ngon là nướng trong lò nhiệt độ 200 độ, thời gian 20-30 phút tùy kích cỡ to nhỏ, dày mỏng của miếng thịt. Nếu không có lò nướng thì bỏ vào nồi, thêm chút nước và rim thật nhỏ lửa cho đến khi cạn nước, thịt chín.

Đây là xá xíu thành phẩm làm theo kiểu nướng:

Gợi ý đối phó với bé thời kỳ nói KHÔNG

Standard
Có mấy bước để đối phó với bé thời kỳ Iya (nói Không) mình đọc dược trong tạp chí, ghé nhờ topic của Mẹ balasat ^.^Khi bé nói KHÔNG mà mẹ cứ ép “hãy làm … đi” thì không những bé sẽ không nghe, không làm theo mà còn làm cho ảnh hưởng đến quan hệ mẹ con do cả 2 mẹ và con cùng cáu giận.

4 bước để đối phó với bé trong giai đoạn này:

1. Dự đoán trước cái Không của bé để có sự chuẩn bị, như vậy khi bé nói Không thì mình cũng có thể bình tĩnh và nhẹ nhàng đối phó được. Ví dụ dự đoán trước mai bé cũng không chịu thay quần áo, mai bé không chịu ăn cơm sáng, rồi nghĩ cách đối phó. Về chuyện không chịu thay quần áo thì khi bé bắt đầu cởi quần áo thì sẽ khen bé ngoan, giỏi, biết tự cởi quần áo. Về chuyện không chịu ăn sáng thì sẽ thử trang trí bánh mỳ thành hình Shokupanman xem sao.

2. Nói với bé “Không thích nhỉ” (Iya na no ne) để tỏ rõ sự đồng cảm với bé.
Khi bé nói Không thường do nhiều nguyên nhân: làm mẹ giật mình, sau khi nói Không thì được mẹ chú ý hơn; vì sợ, vì bất an, vì không ngon, vì đau, vì không thích,…; vì muốn được tự làm, tự quyết định việc tiếp theo mình làm; Bị mẹ nói đúng lúc không muốn làm, nếu mẹ nói chuyện đó vào lúc khác hoặc nói 1 lúc nữa sẽ làm gì chẳng hạn để chuẩn bị tinh thần được thì có thể sẽ không nói Không; Vì bé mệt, bé khó chịu hay do sao đó mà bản thân bé cũng không rõ; …

Vì thế khi mẹ nói, Không thích nhỉ, thì bé sẽ cảm thấy được đồng cảm. Rồi mẹ suy nghĩ và đoán lý do sao bé lại nói không, và nói lên giúp bé điều đó. Không muốn thay quần áo nhỉ, chia tay với bạn buồn nhỉ, muốn được tự làm nhỉ … Nói ra những cảm xúc rõ ràng và cả không rõ ràng trong lòng bé cũng sẽ là 1 cách giúp bé biết nhiều vốn từ hơn.

3. Có cách xử lý mềm mỏng: sau khi tỏ vẻ đồng tình với bé rồi lại ép “con làm…. đi” thì sẽ lại trở lại từ đầu, không có kết quả, vì thế cần có cách xử lý mềm mỏng, ví dụ như sau:

a. tạo không khí vui vẻ: khen bé, đưa nhân vật yêu thích của bé ra để bé có hứng làm.
b. giải thích lý do 1 cách ngắn gọn và dễ hiểu: vd con sâu răng sẽ bám vào răng nên mình đánh răng nhé.
c. Nói với con cảm xúc và suy nghĩ của mẹ: vd con dọn dẹp thì mẹ sẽ vui lắm, bây giờ mà không về thì mẹ không có thời gian chuẩn bị kịp bữa tối.
d. thương lượng với bé có kèm theo điều kiện: vd khi muốn bé dừng chơi và về nhà thì nói con chơi thêm 2 lần nữa thôi nhé.
e. cho bé được lựa chọn: mẹ chọn ra vài thứ rồi cho bé chọn 1 trong những thứ đó, vì được lựa chọn nên bé sẽ dễ dàng làm theo hơn.
f. nói nhỏ: khi bé nói Không thì cả mẹ và bé đều dễ trở nên cáu và phấn khích, vì thế cần dịu giọng để trở nên bình tĩnh được hơn.
g. đổi vị trí: nói với bé mãi mà bé không nghe, cà bên cùng trở nên cáu thì nên chuyển sang chỗ khác, thay đổi không khí.
h. thực hiện: đối với những việc nguy hiểm, việc trái với phép tắc thì cũng có thể lấy thế là mẹ để ép bé làm theo, nhưng phải nói rõ lý do cho bé.

4. trao đổi qua lại với bé, cố gắng kết thúc bằng việc khen để bé vui vẻ, tạp cho bé cảm giác thành công.
ví dụ: khi bé không chịu đi tắm:
– Mẹ con mình đi tắm đi
– Không😡
– Vẫn chưa muốn đi tắm con nhỉ, vẫn còn muốn chơi thêm 1 chút nữa mà nhỉ. (tỏ sự đồng cảm với bé, nói ra lý do của bé)
– Vâng :Sad:
– Con muốn dùng khăn tắm anpanman hay khăn tắm shokupanman? (dự đoán trước và chuẩn bị sẵn)
– Anpanman :Smiling:
– Đi tắm rồi được cùng sạch với bạn Anpanman nhỉ, vui nhỉ ^.^ (khen để bé vui)
– Vâng :Angel:

Sau khi bé làm được việc thì mẹ khen và kể lại cho bố, khen với bố trước mặt bé để tạo cho bé sự vui vẻ và tự tin.

Cụ thể 1 vài ví dụ:
1. Khi bé không muốn thay bỉm: Không nên nói không được, không nên nói phải thay, không nên nói thế thì mặc kệ con, mà có thế sử dụng kết hợp e và f: chơi đuổi bắt với bé 1 chút, rồi khi bắt được bé thì ôm bé cho bé ngồi vào lòng, hỏi bé cái bỉm khô ráo sạch sẽ với cái bỉm ướt khó chịu con thích cái bỉm nào hơn, rồi vừa nói chuyên vui vẻ với bé vừa nhanh tay thay bỉm.

2. Khi bé muốn chơi tiếp, chưa muốn về: Không nên nói Về thôi, Không được, phải về thôi, mà có thể kết hợp b và d: trước khi định ra về 1 lúc thì ví dụ nói với bé “Về mẹ nấu cơm ngon cho con ăn nhé”, rồi 1 lát sau nói “chuẩn bị về thôi con nhỉ”, rồi nếu bé vẫn chưa muốn về thì nói “vậy con trượt cầu trượt thêm 2 lần nữa thôi nhé”, thì bé sẽ dễ dàng nghe lời hơn.

3. Bé la hét ồn áo ở quán ăn: không nên nói Con làm vậy cô phục vụ sẽ giận đấy (chối bỏ trách nhiệm của mẹ), Con trật tự đi, mà có thể kết hợp f và g: trước khi bé bắt đầu la hét to thì nói nhỏ với bé “con giữ trật tự nhé”, “con làm được điều đó đúng không”. Nếu bé giữ được trật tự tầm 5 phút thì khen bé “con ngoan quá, con giữ trật tự được rồi nhỉ”. Còn nếu bé vẫn tiếp tục làm ồn ào thì có thể dắt bé ra khỏi quán, nói bé yên lặng.

Dạy con kiểu Nhật – 4 tuổi trở lên

Standard

Tế bào não trẻ sơ sinh bắt đầu phát triển từ việc tiếp nhận tác động từ thế giới bên ngoài, thời kì đầu phát triển thành các tế bào dạng tế bào Matrick. Ở đây, càng tiếp nhận tác động từ bên ngoài vào càng nhiều, tế bào não càng trở thành những tế bào giàu DNA phân hóa thành 2 loại tế bào là tế bào thần kinh (nơ-ron) và tế bào Gria. Điều quan trọng ở đây là sau khi phân hóa tế bào thần kinh (nơ-ron) không hề tăng lên. Tức là tế bào não đã dừng phát triển. Lúc đó dù có tác động đến thế nào đi chăng nữa cũng không làm tăng tế bào thần kinh lên được, óc của trẻ đã cố định, không thể thay đổi được nữa.

Người ta nói rằng, con người của thế hệ mới phải là con người có tính sáng tạo. Cũng có nghĩa mục đích của giáo dục không phải chỉ dừng lại ở mức nhận biết nhiều thứ khác nhau, mà ở chỗ giáo dục trẻ thành những người có tính sáng tạo.

Nếu như cha mẹ chúng ta, hay những người đã dạy dỗ chúng ta đã từng suy nghĩ rèn rũa chúng ta thành những người có ích cho thời đại, thì chúng ta- những bậc cha mẹ hiện nay- cũng phải biết trước cơ cấu hoạt động của não bộ trẻ em, từ đó có cách giáo dục thích hợp để trẻ phát triển hoàn thiện hơn. Bởi vì phương pháp sai, trẻ phát triển lệch lạc rồi thì sau này không thể sửa lại được.

Giáo dục như hiện nay không thể có được những em bé ưu tú. Như tiến sĩ Jouji.W.Beatle thuộc trường đại học Chicago, người đã từng đoạt giải Nobel đã nói

“Thể chế giáo dục hiện nay đang làm mất đi cơ hội phát triển của trẻ nhỏ. Là bởi vì chúng sống trong thời đại thiếu tình thương. Khả năng học tập của trẻ sút kém. Người lớn không có tai nghe lời con trẻ. Đấy là những điểm phải sửa đổi.”

1) Trẻ 4 tuổi có sức sáng tạo rất phong phú. Trẻ thích sáng tạo rất thích chơi

Tác giả truyện tranh “Các trò chơi trẻ thích”, Kakosatoshi từng nói “ Trong các tác phẩm của tôi, kể cả sách giáo dục, kể cả sách cho nhi đồng, tôi luôn nhấn mạnh các câu nói như “ Trẻ em, chơi là sống” hay là “Trẻ em là thiên tài chơi” Thế nhưng trẻ em Nhật bản hiện nay không chơi. Vừa là không có chỗ chơi, vừa là không có thời gian chơi, vừa là không có bạn để mà chơi. Khi đã mất các điều kiện để chơi như vậy dẫn đến tình trạng trẻ sống trong thẫn thờ vô cảm. Kết quả là trẻ không có ý muốn chơi gì, không có ý chí, chẳng quan tâm tới việc gì nữa. Không chơi, không biết chơi, không muốn chơi dẫn đến trẻ hành động bột phát, không tập trung vào được một việc gì, không tự chủ định suy nghĩ, phán đoán, xử lí được điều gì, dẫn đến việc học hành cũng không cho thành tích cao”.

Mục đích của giáo dục trẻ không chỉ là việc dạy trẻ thành người thông minh. Chuyện trẻ là số một, mọi môn đều đạt điểm tối đa ở trường học, chẳng phải là chuyện gì to tát. Cái quan trọng là ở chỗ trẻ có điểm gì mà các bạn khác không có được. “Cái điểm gì” đó chính là phần trẻ sẽ cống hiến cho xã hội được.

Thành tích học tập ở trường lúc cao lúc thấp chẳng phải là điều đáng phải quan tâm lo lắng quá đáng.

Việc thực sự quan trọng là việc nuôi dưỡng cá tính của trẻ, dạy trẻ có thể tự suy nghĩ, có tư duy độc đáo. 4 tuổi là độ tuổi sức sáng tạo phát triển đến đỉnh cao nhất.

Chúng ta phải lấy mục tiêu giáo dục con là “dạy con thành những đứa trẻ có tính sáng tạo”.

Lơ là với việc dạy con, chúng sẽ chỉ dừng lại ở mức có trí nhớ. Kiểu giáo dục của Nhật từ trước tới nay đều là kiểu này.

Nhật bản được gọi là nước lớn về giáo dục. Song, về nội dung giáo dục lại không được đánh giá cao cho lắm. Là bởi vị giáo dục ở Nhật chạy theo kiểu học đối phó với thi cử. Chính vì thế hình thức học chủ yếu theo kiểu học thuộc. Học với chủ trương vào được trường danh tiếng, học kiểu học thuộc lòng… đó là những kiểu học áp dụng cho trẻ em ở Nhật bản.

Kết quả là với những kiểu học đã được trải qua thời đi học, khi ra đời, người Nhật chỉ giỏi mô phỏng, bắt chước chứ khả năng sáng tạo, phát kiến cực kì kém. Người Nhật ít người đoạt giải Nobel cũng có phần nguyên nhân từ kiểu học thuộc lòng này.

Vậy thì làm thế nào để nuôi dạy trẻ thành những con người không phải chỉ để mô phỏng lại những cái người khác đã làm mà thành những con người có đầu óc sáng tạo đây?

Tiến sĩ tâm lí học E.P.Trans thuộc trường đại học Giogia- Mỹ nói “Năng lực tư duy bắt đầu phát triển khi trẻ lên 3, trong độ tuổi 4 đến 4 tuổi rưỡi đạt đến đỉnh cao nhất và đến 5 tuổi thì suy yếu đi rất nhanh.”

Để nâng cao khả năng tư duy của trẻ, thì độ tuổi 3-4 tuổi là giai đoạn quan trọng nhất. Ở giai đoạn này, trẻ được dạy bảo tốt sẽ trở thành người có đầu óc sáng tạo rất tốt.

Vậy công việc cụ thể để dạy trẻ thành người có đầu óc sáng tạo là gì?

2) Khả năng tư duy mang tính sáng tạo độc đáo là khả năng thế nào?

Trẻ em thế kỉ 21 hơn ai hết phải là những con người có đầu óc sáng tạo. Chúng ta muốn dạy trẻ thành những con người có đầu óc sáng tạo, có khả năng sáng tạo, thì chính chúng ta phải hiểu rõ óc sáng tạo, khả năng sáng tạo thực chất là cái gì và như thế nào.

Năng lực sáng tạo, đó là khả năng tri thức làm tăng thêm đồ vật mới, cách suy nghĩ mới ưu việt hơn vào thế giới chúng ta hiện đang sống.

Tính sáng tạo, đó là khả năng cơ bản quyết định các việc ưu việt trên có thế thực hiện được hay không, đó là một tố chất tốt.

Tuy vậy, năng lực sáng tạo không nhất thiết phải có liên quan tới chỉ số thông minh cao mới được. Bởi vì, để sáng tạo, không thể không đưa ra những suy nghĩ mới, những câu trả lời mà trước nay không được chấp nhận.

Vậy dạy trẻ thành người có óc sáng tạo như vậy có phải là việc khó không? Không, hoàn toàn không khó chút nào cả.

Mọi trẻ em sinh ra đều có sẵn tính sáng tạo ưu việt đó. Khả năng sáng tạo của trẻ sơ sinh thực ra bắt đầu hoạt động từ khi mới lọt lòng. Những bước sáng tạo đầu tiên của trẻ đồng thời với việc bắt đầu hoạt động của các giác quan. Nhìn bằng mắt, nghe bằng tai, phát âm bằng miệng, nếm bằng lưỡi, sờ bằng tay, đó đều là những hoạt động sáng tạo của trẻ.

Trẻ 3,4 tháng tuổi thử tóm nắm đồ vật, rồi rung lắc, bóp, vặn, thả rơi đồ vật. Hay là tóm được món đồ gì cũng cho vào miệng liếm gặm để khám phá. Đầu óc sáng tạo của trẻ bắt đầu hoạt động rất tích cực từ thời kì này. Trẻ cũng vì thế học được nhiều điều về đồ vật, thế giới bên ngoài và suy nghĩ.

Tính tư duy sáng tạo đó của trẻ sẽ được phát triển mạnh mẽ hơn nếu chúng ta biết khích lệ và rèn luyện cho chúng như tôi đã từng trình bày ở phần trên.

Có thể nói rằng việc tác động lên các giác quan của trẻ từ lúc mới sinh tới khi được 6 tháng tuổi sẽ quyết định thái độ học tập của đứa trẻ đó sau này. Nó trở thành người có ý thức học tập, có sức sáng tạo tốt hay ngược lại là những đứa trẻ không có ý thức học tập và đầu óc không sáng tạo, đã được quyết định từ khi nó còn là đứa trẻ 6 tháng là vì thế. Cha mẹ làm ngơ với những ý muốn học hỏi, với những mầm chồi sáng tạo của trẻ, và sai lầm khi dạy trẻ (làm gì cũng thúc giục nhắc nhở, không cho trẻ tự chịu trách nhiệm một việc gì, bó buộc trẻ với những lớp ngoại khóa, câu lạc bộ, không cho trẻ vận động hết mình, bỏ cho trẻ chơi một mình…) không phát triển hết những khả năng sẵn có của trẻ, thì tự lúc nào những ý muốn tích cực, ý muốn sáng tạo nơi trẻ cũng biến mất cùng thời gian và trẻ trở thành những con người nhàm chán.

Ở giai đoạn 9-18 tháng tuổi, trẻ hết sức hiếu động, bị đè nén trí năng không được kích hoạt phát triển thì sau đó không thể khôi phục lại được. Ở thời kì này hãy cho trẻ, tạo cho trẻ nhiều tác động từ bên ngoài, cho trẻ vận động nhiều, nói chuyện nhiều với trẻ. ở trẻ sẽ không mất đi tính sáng tạo ưu việt sẵn có, bằng không thì trẻ chỉ lớn lên với đầu óc không còn chút sáng tạo nào nữa.

Để dạy trẻ thành người có tính sáng tạo, nên biết trước đặc điểm của những trẻ đó xung quanh chúng ta. Biết được, hiểu được điều đó tức là hiểu được mục tiêu giáo dục và sẽ có nỗ lực dạy trẻ thành những người như vậy.

Đặc điểm của trẻ có tính sáng tạo là

1- Ham hiểu biết

2- Thích thử nghiệm

3- Hay hỏi. Hỏi những câu mà nhiều trẻ thường không hỏi

4- Không thỏa mãn với những câu trả lời qua quít. Hỏi cho đến khi hiểu rõ mới thôi.

5- Đưa ra nhiều cách nghĩ mới mẻ

6- Thử nghiệm cái gì lần đầu cũng không sợ sệt

7- Hay có suy nghĩ xung đột với bố mẹ, thầy cô, bạn bè

8- Thích độc lập, hay phản đối.

Trẻ có tính sáng tạo thường có đặc điểm như vậy. Thông thường thì nhiều ông bố bà mẹ đặt tiêu chuẩn lí tưởng cho đứa con của mình là biết nghe lời bố mẹ, bề trên, không gây gổ với bạn bè, không vượt qua cái ngưỡng có sẵn… Song theo thuyết E.P.Trans thì “Có sự khác nhau rất lớn trong quan niệm thế nào là đứa trẻ lí tưởng với đứa trẻ có tính sáng tạo. Các bậc cha mẹ nên biết trước điều này để tránh đồng hóa 2 khái niệm đó với nhau”.

3) Để trẻ thành người có sức sáng tạo cao

Vậy làm thế nào để gợi mở và phát triển năng lực sáng tạo sẵn có của trẻ?

Cho đến khi trẻ được 4 tuổi thì tôi đã trình bày ở các phần trước rồi. Ví dụ như thời kì nhũ nhi (sau sinh đến khi được 6 tháng tuổi), tạo thật nhiều tác động lên các giác quan của trẻ. Thời kì 9 tháng đến 1 tuổi rưỡi, trẻ rất hiếu động thì không nên ngăn cấm trẻ hoạt động, mà nên khuyến khích và tạo điều kiện giúp trẻ khám phá. Không chỉ gò bó trẻ với những lớp tập thể dục nhàm chán, mà hãy thả cho trẻ được tự do trườn, bò, vận động ở những chỗ không có gì nguy hiểm là được.

Luôn quan tâm đến trẻ, ôm ấp vỗ về trẻ để tăng độ thân thiết khi trẻ được kề da áp thịt với cha mẹ, tạo cho trẻ lòng tin chắc chắn vào tình yêu thương cha mẹ giành cho chúng. Nói chuyện nựng nịu trẻ từ khi mới lọt lòng; khi trẻ biết phát âm những tiếng dù chưa phải là những từ có nghĩa cũng nên nhiệt tình “tiếp chuyện” trả lời nhằm làm tăng thêm ý muốn nói chuyện giao tiếp của trẻ.

Phương pháp giáo dục trẻ hơn 4 tuổi thì có những điểm quan trọng như sau

① Khi trẻ hỏi phải nghiêm túc lắng nghe câu hỏi đó. Cùng nghĩ cách trả lời câu hỏi đó với trẻ, và dạy cho trẻ phương pháp tìm lời giải. Đây là một việc hết sức quan trọng. Nếu như được gợi mở và phát triển tận tình như vậy, trẻ sẽ rất giỏi trong việc tự suy nghĩ. Đây là điểm quan trọng nhất.

② Với trẻ từ 4 tuổi trở lên, nên đặt nhiều câu đố, cho trẻ suy nghĩ tìm cách trả lời. Câu đố là hiệu quả nhất trong việc phát triển tư duy, vì nó bắt buộc phải suy nghĩ thật sự mới trả lời được.

③ Phát triển khả năng tập trung của trẻ. Để làm việc đó, khi trẻ đang mải mê làm gì, không được gọi, hỏi làm cắt ngang sự tập trung đó. Càng không được dùng cái uy của cha mẹ để bắt ép con phải dừng công việc nó đang tập trung.

④ Chọn đồ chơi có tính hoạt động trí não cho trẻ. Không nên chọn những món đồ chơi bắt mắt, mà nên chọn những loại đồ chơi mà khi chơi trẻ tự lắp ghép xây dựng thành, rồi phá đi để làm lại cái khác, cái mới được thì hơn.

⑤ Không để trẻ trong tình trạng “nhàn cư”. Cha mẹ cùng chơi với con, tạo cho con những tháng ngày vui vẻ. Ghi nhận, khen ngợi những việc mà con đã làm, những suy nghĩ mà con có được.

⑥ Tạo cho con nhiều cơ hội thể nghiệm. Ví dụ như những công việc mang tính sáng tạo, sáng tác các tác phẩm mỹ thuật chẳng hạn.

⑦ Tiền đồ để có nhiều suy nghĩ mới mẻ, đó là trí thức phong phú. Để trẻ có được một kho tàng trí thức, hãy cho trẻ đọc thật nhiều sách. Hãy tặng và cho trẻ đọc nhiều sách về khoa học. Không chỉ dừng ở việc thu nạp kiến thức từ đọc sách, mà nên cho trẻ thử nghiệm được càng nhiều điều trong sách càng tốt.

⑧ Dạy cho trẻ biết tầm quan trọng của việc biết nói lên cảm xúc, tâm trạng của mình. Trẻ ngây thơ nên còn chưa tự tin vào những suy nghĩ của bản thân. Vì vậy, nhiều khi chúng không nói lên suy nghĩ trong đầu thành lời được và cũng từ bỏ ý định nghĩ ngợi luôn. Vì thế việc làm cho trẻ nhận thấy suy nghĩ của chúng là độc đáo là cực kì quan trọng. Trẻ có nói gì thì cũng không nên cười nó, hãy tạo cho trẻ có cảm giác yên tâm, chẳng làm sao cả khi nói lên suy nghĩ của mình.

⑨ Dùng trẻ vào các việc với tư cách là một thành viên thực sự. Không vì suy nghĩ trẻ còn nhỏ chẳng biết làm gì mà kìm hãm khả năng của chúng.

⑩ Hãy cho trẻ quyền tự quyết định những việc thuộc về bản thân chúng. Nên hiểu rằng việc tự quyết định ăn uống, mặc đồ, đi đâu là những việc quan trọng. Việc trẻ tự mình quyết định, dẫn theo tự mình hành động, và tự mình chịu trách nhiệm về việc mình làm. Cha mẹ quyết định việc này làm việc kia không, trẻ chỉ đơn thuần hành động, sẽ chẳng có chút suy nghĩ, tư duy nào. Trẻ thành ra con người thụ động. Nếu tạo cho trẻ được tính độc lập, sẽ không phải lo lắng về việc chúng phản đối.

⑪ Cho trẻ thể nghiệm performance (kiểu thể nghiệm một mình giải quyết hoàn chỉnh một sự việc) càng nhiều càng tốt. Cha mẹ không hề trợ giúp, cứ để bằng sức lực, trí não của trẻ tìm cách tự giải quyết sự việc đó. Bằng sự giúp đỡ của cha mẹ để con có được giải thưởng, thành tích cao của nhà trường, đó không phải là cách nuôi dưỡng năng lực sáng tạo của trẻ. Năng lực sáng tạo của trẻ chỉ có thể được phát huy khi trẻ tự mình, chỉ một mình nó giải quyết và làm được mà thôi.

⑫ Đừng làm cho trẻ sợ bị thất bại. Nhiều cha mẹ không muốn con mình nếm mùi thất bại thì lần lữa không muốn để con thể nghiệm làm việc gì. Như vậy trẻ không tin vào cá tính của mình, việc thể nghiệm chỉ là thể nghiệm thất bại mà thôi. Các nhà khoa học sáng tạo, nhà phát minh, nghệ nhân, nhà văn… đều là những người thành công từ việc tự mình thử thách với khó khăn. Nếu như không bắt tay vào làm những công việc tưởng như là gian khó ấy thì không có điều gì vĩ đại xảy ra trên cõi đời này cả.

⑬ Khi thử nghiệm việc gì lần đầu tiên, cũng hãy để trẻ được vui vẻ, không nên bắt ép.

Tư tưởng của nhiều cha mẹ cho rằng cứ để con vào tiểu học rồi thầy cô giáo sẽ phát huy tính sáng tạo cho con mình là sai lầm.

Khi vào tiểu học, trí sáng tạo của trẻ bị kìm nén nhiều và biến mất hẳn bởi trẻ phải tập trung vào các hoạt động tập thể, phải nghe theo lời thầy cô, chứ không phải được phát huy nhờ vào các câu hỏi thày cô, bài vở đặt ra như cha mẹ chúng vẫn tưởng.

Nếu như trước khi đi học( vào tiểu học) mà trẻ không có được những suy nghĩ của riêng mình, lòng say mê vào một việc gì mà chúng thấy thú vị thì sau này cũng chỉ trở thành những con người bình phàm mà thôi.

Dạy trẻ kiểu Nhật – 3-4 tuổi

Standard

1) 3 tuổI là bắt đầu tư duy.

Chuyển sang cách dạy khiến trẻ phải tự suy nghĩ. Được 3 tuổi, não bộ trước phát triển vượt bậc. Đây là vùng tư duy, nên khả năng suy nghĩ của trẻ đến 3 tuổi tiến bộ đáng kể. Cho đến thời điểm này, việc giáo dục tập trung vào việc dậy trẻ ghi nhớ là chủ yếu, song từ thời kì này phải chuyển sang giáo dục tư duy cho trẻ. Các bạn phải biết trước một điều rằng càng cho trẻ 3 tuổi chơi trò chơi tư duy, càng khiến trẻ trở thành người có khả năng tư duy cao, chỉ số thông minh cao. Vì vậy, vào thời kì này, đồ chơi cho trẻ không chỉ là việc vặn cái ốc vít, hay chơi đồ chơi chạy bằng pin… mà phải cho trẻ những món đồ chơi vận dụng đầu óc suy nghĩ mới được. Đồ chơi thích hợp cho trẻ ở độ tuổi này là những trò chơi để trẻ tự suy nghĩ, tự lắp ráp, sáng tác ra những đồ vật mới. Ví dụ như bộ đồ chơi 3 miếng gỗ dẹt hình tam giác bằng 3 màu khác nhau (xanh, đỏ, vàng) là đồ chơi rất bổ ích. Con của tôi rất thích bộ đồ chơi này, bất kể sớm tối, nó xếp thành vô vàn hình thù khác nhau để chơi và không biết chán là gì. Tôi không biết trò đó có tác dụng thế nào, mà sau này nó trở thành đứa trẻ có sức tập trung rất cao, thích suy nghĩ, và rất giỏi môn toán. Với 3 miếng gỗ này, bạn cho con bạn xếp thành tàu, xe, chim, thú, côn trùng… thì đó là một trò chơi hết sức bổ ích. Thời kì 3 tuổi, cùng với khả năng tư duy, kĩ thuật của trẻ cũng phát triển vượt bậc. Các bạn nên cố gắng hết mức có thể để trẻ có thể dùng đầu ngón tay vào những việc cần kĩ thuật tỉ mỉ càng nhiều càng tốt. Ví dụ như cho trẻ dùng kéo, cho trẻ dán bằng hồ dán, chơi gấp giấy, chơi lấy dây (1 sợi dây thắt nút làm 1 vòng lớn, đan qua đan lại bằng các ngón tay, biến thành nhiều hình dạng khác nhau), cài cúc áo cúc quần, buộc dây…chẳng hạn. Cho trẻ chơi những trò như vậy sẽ khiến trẻ trở thành người có các ngón tay cực kì khéo léo. Sự khéo léo của các ngón tay có thể sánh được với mức độ thông minh của trẻ. Ngược lại, trẻ không dùng tay thuần thục được sẽ thành người vụng về. Vào thời kì này, các bạn không được quên việc dạy cho trẻ cầm đũa được, tự cởi mặc quần áo. Vào thời kì kĩ thuật phát triển này mà cho trẻ đạp xe 3 bánh, đu xà đơn, vẽ tranh, đánh đàn piano, chơi bàn tính gẩy hạt thì cực kì hợp lí.

2) Trợ giúp 50% để trẻ thực nghiệm được nhiều việc 

3 tuổi là thời kì tự lập. Khả năng tự suy nghĩ đã hình thành nên trẻ- vẫn bám dính lấy mẹ cho đến giờ- đột nhiên trở nên tự lập hơn, bước đầu có suy nghĩ của riêng mình. Tính tự lập hình thành dần dần, ban đầu chỉ là mức tự lập một nửa, lúc rời mẹ, lúc lại quay lại trông chờ vào sự đồng ý của mẹ, cứ như vậy lặp đi lặp lại. Thế nhưng cái một nửa này lại rất quan trọng. Việc người mẹ trợ giúp trẻ ở giai đoạn tự lập một nửa này là rất quan trọng. 3 tuổi, trẻ không muốn nhờ mẹ ra tay làm hộ hết, mà chúng muốn tự tay chúng làm lấy. Trẻ muốn tỏ ý chí của riêng mình, muốn thể hiện tâm trạng của chúng nên hay bị cha mẹ cho là “không nghe lời”, “hay chống đối”. Ngày xưa 3 tuổi bị coi là thời kì phản kháng đầu tiên sau kì phản kháng “Đáng sợ trẻ 2 tuổi”. Nhưng thực ra không được coi đây là một kì phản kháng, mà phải nhìn nhận đó là những dấu hiệu tuyệt vời của thời kì bắt đầu tự lập, bắt đầu khẳng định cái tôi mới được. Thời kì này trẻ phải tách rời bố mẹ, tích lũy kinh nghiệm càng nhiều càng tốt. Bố mẹ phải vui mừng thấy rằng con mình đến thời kì này đã có bản lĩnh độc lập với bố mẹ mới được. Không những thế phải giúp đỡ con tách mình khỏi bố mẹ nữa. Để được như vậy, việc quan trọng là bố mẹ truyền tới con tình yêu thương dạt dào nhất. Con hơi tách khỏi bố mẹ được một chút, nhưng nếu có được tình yêu dào dạt của cha mẹ, chúng sẽ vững bước và tự lập được.
Để được như vậy, không phải cứ để con chơi một mình mà được, mẹ phải chơi cùng với con. Trước khi con chơi với bạn khác, phải cho con có kinh nghiệm thật nhiều từ việc chơi với mẹ. Tính xã hội ở trẻ được hình thành trước tiên từ mối quan hệ mẹ-con. Để tạo dựng được nền tảng đó, cần phải đưa con ra ngoài hết mức có thể được. Hãy để trẻ tích lũy được nhiều kinh nghiệm bên ngoài. Nói như vậy, nhưng 1 đứa trẻ lên 3, tự ra ngoài, tự tích lũy kinh nghiệm là phi lí. Vẫn là mẹ phải lo lắng làm sao để tạo cho con được trải nghiệm thực tế đến mức tối đa. Ví dụ như việc quan trọng là dẫn trẻ đi thật nhiều nơi như vườn bách thú, thủy cung; đi ra biển, lên núi, cánh đồng; rồi đi chợ, cửa hàng bách hóa, cửa hàng rau; sở phòng cháy chữa cháy, viện bảo tàng, thư viện, hiệu sách… Tuy nhiên nếu chỉ đưa trẻ đến những nơi đó không thôi thì chưa mục đích giáo dục chưa hoàn thiện. Đến những nơi đó, qua thể nghiệm trẻ phải thu nạp được những khái niệm chính xác, có năng lực nhận thức tốt làm nền tảng tư duy. Bố mẹ phải suy nghĩ sao cho đồng thời với việc cho con trải nghiệm thực tế, phải thu hoạch được một vốn từ phong phú, năng lực phân tích, tóm tắt tổng hợp các sự vật hiện tượng. Có phương pháp yêu cầu trẻ báo cáo, kể lại những thực nghiệm của chúng là phù hợp nhất. Trẻ thực sự hiểu, biết, suy nghĩ được về sự vật là ở chỗ- trẻ kể lại được thực nghiệm của chúng bằng từ ngữ trừu tượng; trẻ có thể từ lời nói hình dung ra thực nghiệm và ngược lại trẻ có thể nhớ lại thực nghiệm bằng lời nói; Đằng sau việc trải nghiệm cuộc sống, là việc phát triển năng lực tư duy, nhờ có năng lực tư duy đó, ở trẻ sẽ hình thành khái niệm, nâng cao năng lực nhận thức…

3) BồI dưỡng khả năng ngôn ngữ bằng cách nói chuyện hay đọc sách truyện cho trẻ 

Trích cuốn “Em phảI đến Harvard học kinh tế” Khi màn đêm buông xuống, là giờ phút hạnh phúc nhất của con. Đêm nào cũng vậy, tôi đều ôm cháu vào long, đọc cho nó nghe 1 vài quyển truyện, vừa đọc vừa ghi âm. Trong khi ghi âm, mỗI lần gặp một từ mớI mà Đình Nhi chưa biết, tôi đều dừng lạI giảng giảI cho cháu hiểu, mỗI lần xong một câu chuyện tôi đều hướng dẫn cháu kể lạI vắn tắt chuyện đó. Chiều hôm sau, cho Đình Nhi vừa nghe băng, vừa lật sách xem tranh.
Làm như vậy có 5 cái lợI 1- Để cho Đình nhi trứoc khi đọc chữ đã có thể hiểu được câu chuyện bằng tranh 2- Tiết kiệm được thờI gian của ngườI lớn, chỉ cần 1 lần, Đình Nhi sẽ được nhiều lần nghe kể chuyện 3- BồI dưỡng ngữ cảm cho Đinh Nhi, trong quá trình nghe đi nghe lạI nhiều lần, sẽ hiểu được chỗ nào cần lên cao hoặc hạ giọng, nhằm nhanh chóng nâng cao khả năng đọc sách của con 4- làm tăng vốn từ vựng cho trẻ, những từ ngữ, mẫu câu đã được nghe nhiều tự nhiên đọng lạI trong trí nhớ của trẻ, rất lợI cho việc biểu đạt ý nghĩ của trẻ một cách chuẩn xác và mẫu mực 5- để bồI dưỡng những tình cảm đạo đức và cao thượng cho trẻ, những câu chuyện tôi chọn đẻ ghi âm phần lớn đều là những câu chuyện nổI tiếng trong va ngoài nước, những tình cảm và tư tưởng cao dẹp cả nhân loạI sẽ ngấm dần, ngấm sâu tạo nên một tâm hòn cao đẹp và phong phú cho trẻ.
Xét về tâm lí hoc, giọng nói của mẹ bao giờ cũng thân thiết hơn, thu hút sự chú ý của trẻ hơn giọng nói trong băng từ xa lạ.
Người ta nói trẻ 3 tuổi mang niềm khao khát xóa bỏ mọi chướng ngại về ngôn ngữ. Là bởi vì, trẻ đang ở thời kì phát triển ngôn ngữ cực kì nhanh kể từ khi lên 2. Trong cả cuộc đời, đây là thời kì trẻ có khả năng nhớ từ nhiều nhất. Vì vậy, cha mẹ nên dạy con càng nhiều từ càng tốt. Vậy thì nên làm thế nào để phát triển khả năng ngôn ngữ của trẻ? Việc quan trọng trước tiên là việc hàng ngày cha mẹ phải nói chuyện với con mình hết khả năng có thể được. Quan trọng là nói chuyện với trẻ một cách nghiêm túc, dùng từ chính xác như nói với người lớn, và dùng cách nói chuyện theo chủ để, có cốt truyện để trẻ có thể tư duy, suy luận được. Ví dụ như, không được mắng cột lốc “Con yên lặng đi nào”. Nếu nói “Mẹ đang nói chuyện điện thoại” thì con sẽ hiểu ra lí do mẹ yêu cầu chúng yên lặng. Bạn hãy nói với con những câu có quan hệ nhân-quả như “Mình phải mang ô theo con ạ. Hôm nay dự báo thời tiết nói sẽ có mưa mà” chẳng hạn.
Trẻ em có khi nào đó nghe được một từ gì khó, có ngày sẽ tự nhiên bật ra từ khó đó vào hoàn cảnh hết sức hợp lí, khiến cha mẹ phải ngạc nhiên.
Trẻ em học từ cha mẹ ngay cả khi cha mẹ chúng không hề biết.
Vì vậy hàng ngày mẹ chúng nói chuyện dùng từ nghiêm túc, chính xác, phong phú thì khả năng ngôn ngữ của trẻ tiến bộ rõ rệt, sẽ ít có những từ ngữ phản đối, trẻ không chậm chạp như những đứa trẻ trí tuệ kém phát triển.
Ngoài việc nói chuyện với con, hãy đọc thật nhiều sách truyện cho con (truyện có tranh vẽ chứ ko phải manga). Trẻ con rất thích được nghe đọc truyện. Mỗi ngày hãy cố gắng đọc 5 hay 10 quyển cho con.
Hãy tạo thói quen đến thư viện, tìm quyển sách trẻ thích, mượn về đọc khi trẻ ở độ tuổi này. Với việc đọc nhiều sách, nội dung ngôn từ trẻ dùng để lí giải sẽ vô cùng phong phú. Để nâng cao khả năng ngôn ngữ của trẻ thì không có việc gì tốt bằng việc đọc sách tranh.
Đồng thời, qua việc đọc sách tạo cho trẻ sự quan tâm đến chữ cái, trẻ có ý muốn tự đọc lấy sách, đó là điều tuyệt vời nhất. 3 tuổi được gọi là thời kì “vận chữ đã đến” của trẻ. Có những đứa trẻ thời kì này, cực kì quan tâm đến chữ cái, kể cả bố mẹ cứ phớt lờ đi chăng nữa, thì trẻ cũng cứ hỏi “chữ này đọc là gì? Chữ kia đọc là gì?” rồi chẳng mấy lúc nhớ hết bộ chữ cái, tự đọc sách rất lưu loát. Hiện nay, không khó gì tìm ra trẻ 3 tuổi đọc sách lưu loát.
Giáo sư Rickel, đại học Muhem, nơi được gọi là lá cờ đầu trong ngành giáo dục sớm của Đức nghiên cứu dữ liệu trên thực tế cho hay, trẻ có thể bắt đầu đọc viết được từ khi lên 2, lên 3 và ông chủ trương phải dạy trẻ viết đọc từ thời kì này.
Giáo sư cũng có ý kiến như vậy trong việc luyện tập số học. Theo giáo sư thì thời kì để trẻ học tập được ko phải là 5,6 tuổi, mà 2,3 tuổi là thời kì thích hợp nhất. Ở thời kì này, ko cho trẻ học tập, chỉ để thả rông cho chơi không thôi, năng lực của trẻ sẽ bị phát triển thiên lệch. Nếu trong thời kì này không nuôi dưỡng sự quan tâm của trẻ đến chữ cái, thì đến 5,6 tuổi, trẻ ko quan tâm đến chữ nghĩa gì lắm, khả năng nhớ chữ, nhớ từ cũng giảm sút hơn rồi, thì việc bắt đầu cho trẻ tập đọc sẽ gặp nhiều khó khăn.
Nếu từ 6 tháng tuổi đã đọc sách tranh cho trẻ, có thói quen mẹ con cùng đọc sách hàng ngày thì đến không có trẻ nào đến 5 tuổi lại ko có sự ham mê chữ nghĩa.
Nếu như mẹ nói “Trong quyển này có chuyện rất là hay. Nhưng mẹ đang bận quá, ko đọc cho con nghe được. Giá như con biết đọc thì hay quá!” trẻ sẽ muốn tự đọc được phải ko ạ? Đây là cách hướng trẻ đến việc tự đọc sách một cách tự nhiên và nhẹ nhàng nhất. Đó là cách làm khiến trẻ 3 tuổi nhớ hết bảng chữ cái 50 âm từ lúc nào.
Có thể đọc viết được chữ, khiến khả năng tư duy ở trẻ phát triển ở mức cao hơn nhiều. Cánh cửa trẻ bước vào thế giới cũng rộng mở hơn nhiều.
Trẻ phát triển khả năng lí giải từ những câu chuyện cổ tích đến thế giới mà chúng chưa hề trải nghiệm bao giờ.
Tiến sĩ John Ocorna của Mỹ từng nói “khả năng ngôn ngữ cho biết địa vị xã hội, thu nhập thấp hay cao. Cũng cho biết cả thành tích học tập ở trường học”. Phải suy nghĩ rằng, tạo cho con khả năng đọc sách tốt như là một tài sản quí giá bố mẹ có thể tặng cho con cái của mình mới được.
Bố mẹ trẻ phải nên biết trước rằng để 6 tuổi mới tạo thói quen đọc sách là quá muộn và khó khăn. Nếu dạy từ 3 tuổi thì trẻ tiếp thu nhanh và việc dạy học cũng vui vẻ hơn nhiều.
Vậy với trẻ 3 tuổi thì sách nào là phù hợp?
Đương nhiên là những câu chuyện ma quỉ là không phù hợp rồi. Càng là những chuyện gần gũi với cuộc sống, sinh hoạt hàng ngày của trẻ, càng hấp dẫn. Hãy chọn những quyển có nội dung đơn giản về chủ để sinh hoạt hàng ngày cho trẻ. Thực tế ở thư viện những cuốn sách được trẻ chọn và mượn nhiều nhất là những cuốn có nội dung gần gũi với trẻ như vậy.

4) Không làm gì phải lo lắng với tật nói lắp của trẻ thời kì này 

Trong khoảng từ 2 tuổi rưỡi đến 4 tuổi rưỡi, một ngày kia bỗng nhiên trẻ sinh ra nói lắp. Song đây không phải là hiện tượng phải lo lắng. Có học thuyết cho rằng hiện tượng nói lắp thường xảy ra vào thời kì trung khu ngôn ngữ được cố định ở một trong hai bán cầu não. Rồi vào khoảng thời gian xác định tay thuận của trẻ, hiện tượng nói lắp sẽ biến mất. Cha mẹ chú trọng quá vào việc bắt bẻ, sửa sai từng lời nói lắp của trẻ, càng làm cho chứng nói lắp trầm trọng hơn. Khi trẻ nói lắp, phải coi như đó là chuyện bình thường, nói chuyện với trẻ bằng thái độ bình thường mới được.

5) Nên bắt đầu dạy ngoại ngữ cho trẻ trong thờI kì này.

Trẻ trong độ tuổi 3 đến 6 tuổi có khả năng nhớ từ ngữ cao nhất trong suốt cả cuộc đời. Cho nên, trong thời kì này, dạy ngoại ngữ cho trẻ là thời điểm lí tưởng. Về việc dạy ngoại ngữ cho trẻ em ở độ tuổi này, học giả Starn đã nói “Một lợi ích to lớn khi dạy ngoại ngữ cho trẻ em ở độ tuổi này là, đây cũng là độ tuổi trẻ học tiếng mẹ đẻ, nếu dạy luôn ngoại ngữ thì đồng thời trẻ nhập tâm tiếng nước ngoài cũng theo cách thức như tiếng mẹ đẻ”. Còn nhà sinh học tâm lí Leoporlter thì nói “ Học ngoại ngữ sau 10 tuổi không phải là không thể, nhưng sẽ rất khó có thành tích xuất sắc. Là bởi vì, nó mang tính phản sinh lí”.
Thời kì chín muồi với ngôn ngữ là từ 3 đến 6 tuổi, dạy ngoại ngữ là việc tự nhiên, nhưng việc dạy từ ngữ khó của tiếng nước ngoài nhìn từ góc độ tâm lí học phát triển của não là quá sức.
Vào thời kì này, cho trẻ nghe tiếng nước ngoài, trẻ tự nhiên nhập tâm được phát âm, ngữ pháp chính xác của ngông ngữ đó như một bản năng sinh lí, chúng được lưu cất vào bộ nhớ trong não bộ. Sau đó có không học ngoại ngữ đó nữa, thì sau này, khi có dịp học lại ngoại ngữ đó thì trẻ vẫn bật ra tiếng ngoại ngữ đó với giọng phát âm chuẩn.
Một hôm, tôi nói chuyện với một phụ nữ ngồi cùng ghế trên tàu điện. Bà ấy kể rằng “hồi tôi học cấp 3, có một người bạn nói tiếng Anh với giọng cực kì chuẩn, thành tích học môn tiếng Anh của bạn ấy cũng cực kì xuất sắc. Bạn ấy trong thời gian từ 2 đến 5 tuổi đã từng sống ở Mỹ với bố mẹ. Còn trong lớp của tôi cũng có một bạn quốc tịch Hàn quốc. Người bạn này nói tiếng Nhật trôi chảy, lưu loát chẳng khác gì người Nhật cả. Nhưng khi đến nhà bạn ấy chơi, chúng tôi mới vỡ lẽ bà mẹ thì nói tiếng Nhật ngúc nga ngúc ngoắc, phát âm sai nhiều chỗ. Bà mẹ sống ở Nhật lâu hơn con mà. Thế mới thấy không phải cứ ở lâu mà nói giỏi được đâu phải không ạ?” Câu chuyện của người phụ nữ đồng hành kể trên, như là một xác nhận cho việc dạy ngoại ngữ cho con trẻ vào thời kì thích hợp có tác dụng đến nhường nào.

6) Cứ để trẻ chơi không thôi sẽ có tác hạI

Có người cho rằng dạy chữ, dạy số, dạy tiếng Anh cho trẻ như vậy là nhồi nhét khổ thân đứa trẻ. Họ cho rằng phải để cho trẻ chơi mới được.
Các bậc cha mẹ phải biết trước một điều rằng, nếu cứ để cho trẻ chơi không vậy thôi, rồi một lúc nào đó bắt ép trẻ phải học theo bài có ích nào đó, sẽ là việc làm gây tác hại đến não bộ của trẻ đang phát triển.
Tôi xin nhắc lại đến lần thứ 3, rằng, tốc độ phát triển của não nhanh hơn mức độ người ta tưởng tượng gấp nhiều lần. Đến 3 tuổi thì não đã hoàn chỉnh đến 60%, đến 6 tuổi thì 80%.
Nếu bắt đầu học tập từ 6 tuổi, thì lúc đó não đã cơ bản hoàn thành, tính chất cố định, việc làm thay đổi đường hằn trên não bộ, hay nâng cao chất lượng của não đều hoàn toàn không thể.
Chẳng thà học tập khi đang trong độ phát triển lúc 2,3 tuổi lại là thời kì thích hợp hơn cả. Nếu cho trẻ học tập trong độ tuổi này, não bộ trẻ có phản ứng tốt với việc học, khắc sâu vào não, nâng cao chất lượng của tế bào thần kinh. Chỉ cần một cử động nhỏ cũng làm nâng cao chất lượng não.
Học tập của trẻ 2,3 tuổi không đơn thuần cho trẻ thu nạp kiến thức, mà làm cho chất lượng của tế bào thần kinh não tăng cao (trở thành tế bào thần kinh giàu ribonucleic RNA, cái được coi là mầm sống của kí ức).
Mạng lưới dây thần kinh trong não đã hoàn thành 80% tức là không thay đổi được gì đối với 80% đã hoàn thành ấy nữa, dù có luyện tập đến đâu đi nữa, thể chất thiên tài đã mất đi không bao giờ trở lại nữa.

Thiết nghĩ các bậc cha mẹ nên biết rằng tuổi thích hợp để học hỏi là từ khi trẻ chưa được 1 tuổi. Thời kì từ sơ sinh đến 3 tuổi là thời kì nếu được giáo dục đúng đắn, não có thể phát triển với tố chất thiên tài. Thời kì từ 3 đến 6 tuổi là thời kì cũng vẫn có thể có được não bộ chất lượng cao nếu được giáo dục thích hợp.
Vào thời kì này nếu dạy trẻ chơi cờ tướng, cờ gô, thì trẻ cũng sẽ có lực cờ mà người lớn cũng không sánh bì được.
Việc làm đầu tiên để giáo dục con trẻ là việc tạo ra môi trường giúp trẻ có thể phát triển toàn diện vô số khả năng như kĩ năng, trí nhớ, tự duy, vận động, vẽ tranh… một cách tự nhiên nhất.
Tuy nhiên cái chúng ta thường thấy lại là mặc dù con trẻ có hành động nội lực hết sức mạnh mẽ, lại bị lơ đi không để ý, hay bị ngăn cấm không được tự do bộc lộ. Nhiều khi cha mẹ chỉ để cho con thích chơi gì thì chơi, hoặc là chẳng làm gì cả cứ để thời gian trôi qua vô bổ.
Vì vậy, đại đa số tài năng của trẻ nhỏ đáng ra được phát triển tột độ lại bị lụi tàn. Năng lực trí nhớ và năng lực lí giải cũng vì thế mà yếu ớt.

Cũng có nhiều người nói rằng “Không được dạy trẻ 2,3 tuổi nhiều thứ đến thế. Khi vào lớp 1 trẻ cũng thành đứa trẻ bình thường ấy mà”.

Đúng vậy. Xét về hoạt động của não bộ trẻ em và nguyên lí tài năng giảm dần thì điều đó là đúng. Nhưng đó là để nói khi không tiếp tục giáo dục trẻ nữa.

Hàng ngày dành khoảng 20 đến 30 phút dạy trẻ những điều phù hợp với lứa tuổi, trẻ sẽ nhập tâm được nhiều điều hay.

Ngoài ra, ở phần giáo dục trẻ 2 tuổi tôi đã đề cập rồi, đến 3 tuổi cũng vậy, đó là thời kì tự lập của trẻ vẫn đang tiếp tục. Vì vậy vẫn phải tiếp tục cho trẻ làm những việc giúp đỡ gia đình phù hợp với khả năng của trẻ.

Khi đi chợ, mua sắm hàng, nhờ trẻ cầm hộ đồ, nhờ trẻ tìm món đồ mẹ cần mua chẳng hạn.

Khi trẻ làm được việc gì giúp mẹ, phải khen trẻ. Mỗi khi được ghi nhận việc đã làm như vậy, dần dần trong trẻ hình thành ý thức của một người lớn.

3 tuổi, trẻ cần phải học những điều nho nhỏ từ xã hội như vậy.

Ngược lại, phải nói rằng những trẻ em không được nhờ giúp đỡ việc gì bao giờ, những trẻ em luôn phải nghe những lời nhỏ mọn của cha mẹ là những trẻ bất hạnh.

Để trẻ dần khẳng định bản ngã, từng bước trở thành người lớn, điều quan trọng phải giải quyết triệt để ý thức được bố mẹ nhìn nhận, được bố mẹ tin tưởng trong vùng ý thức sâu sa của trẻ.

Trẻ khôngđược bố mẹ nhìn nhận, luôn phải nghe mắng mỏ, thất bại mỗi khi thử nghiệm làm gì… không thể khẳng định bản ngã của mình được.

Tôi muốn nhấn mạnh một điều rằng, càng khen, càng nhìn nhận việc làm của trẻ sẽ là cách để trẻ lớn khôn, lanh lợi. Bố mẹ không biết đến điều đó, con cái của họ thường có tinh thần không ổn định, tính cách bất thường, phát sinh nhiều vấn đề bất hạnh.

7) Sở thích chệch (sở thích khác người) nuôi dưỡng năng lực tập trung và trí lực của trẻ giai đoạn này. Điều cần lưu ý ở đây là trẻ em mỗi đứa mỗi khác. Cái quan trọng khi giáo dục trẻ, là giáo dục cá tính của trẻ. Cá tính của trẻ từ khi sinh ra, đã có mỗi đứa mỗi tính. Một cách tự nhiện, chúng bắt đầu cuộc đời bằng những cách đi khác nhau.

Đến 2,3 tuổi có trẻ thích đi thú nhún, tàu điện máy bay đu quay… thì lại có trẻ thích hoa lá. Sự quan tâm của trẻ đến những thứ đó quá ư mạnh mẽ, rõ rệt, song thường thì bố mẹ chúng không những không coi sự quan tâm đó của trẻ là điều tốt đẹp mà ngược lại, họ lo lắng rằng sự quan tâm của con họ đã bị chệch đường, phải làm sao tiêu diệt được sự quan tâm đó của con bằng cách hướng sự quan tâm của con vào một thứ khác.

Điều này gây tổn hại cho sự phát triển của trẻ.

Nếu trẻ bộc lộ những khuynh hướng sở thích khác người như vậy, bố mẹ phải vui mừng, gìn giữ nuôi dưỡng khuynh hướng đó của trẻ mới đúng. Là bởi vì, khi trẻ tập trung sự quan tâm được vào 1 điều gì tức là đã đạt được 2 điều lợi ích to lớn. Thứ nhất, đó là khả năng tập trung cao độ vào việc đó. Thứ 2, đó là khi đã tập trung quan tâm vào một việc gì đó, đương nhiên trẻ sẽ suy nghĩ đến những điều liên quan đến việc đó, rồi khi tư duy xong thì trí năng cũng đạt đến mức độ cao hơn.

Khi tập trung vào một điều gì, chắc chắn trẻ sẽ tự tư duy lấy.

Tư duy vì thế sẽ tiến bộ. Trẻ sẽ có khả năng tư duy cực kì tốt. Khả năng tư duy có được này, dù cho một thời gian sau tự nhiên trẻ chuyển hướng quan tâm sang một việc khác, vẫn là một hoạt động có ích.

Khi khả năng tập trung và tư duy của trẻ còn chưa sâu sắc, thì việc phân tán sở thích hay sự quan tâm của chúng sẽ là việc làm chẳng đem lại lợi ích gì cho sự phát triển của trẻ.

Giáo sư nổi tiếng về giáo dục nhân tài… khi nhận thấy con mình quãng 2 tuổi trở đi rất quan tâm đến tàu điện, tàu hỏa thì mỗi khi mua quà cho con là mua toàn đồ liên quan đến tàu xe, và coi khuynh hướng đó của con mình là một điều tuyệt vời.

Kết quả là, đứa trẻ đó có sức tập trung cao, đồng thời có khả năng quan sát sắc bén. Đến khoảng 3 tuổi đã nhập tâm từ lúc nào phương pháp vẽ tranh xa gần mà học sinh lớp 5 tiểu học mới được học, vẽ được bức tranh tàu hỏa như thật.

Và cũng tự nhiên đứa trẻ đó nhớ được cách vẽ sơ đồ triển khai mà thường học sinh lớp 4 tiểu học mới được học. Khi 5 tuổi nó vẽ sơ đồ triển khai và cắt quả bóng giấy, lắp ghép thành một đầu tàu hỏa.

Cứ như vậy đến năm học lớp 2 tiểu học, nó thích quan tâm đến… và tìm ra loài … mà ở Nhật chưa từng phát hiện ra.

Trẻ em được phát hiện và nhìn nhận, khen ngợi đúng mức những điều chúng thích quan tâm sẽ phát triển rực rỡ như vậy đấy. Rồi sau này, chúng quan tâm đến những gì thì chưa rõ, rất tiếc có nhiều ông bố bà mẹ lại dập tắt sự quan tâm của con trẻ khi chúng mới mong manh hình thành.

Dạy con kiểu Nhật – giai đoạn 2-3 tuổi

Standard

http://www.webtretho.com/forum/f71/day-con-kieu-nhat-482074/

2 tuổi là bước vào thời kì tự lập. Cái gì cũng không khiến bố mẹ làm hộ, mà tự làm lấy, rất muốn học cách tự làm lấy.

2 tuổi trẻ không có giờ phút nào ngồi yên, lúc nào cũng phải hoạt động, như những vận động viên chuyên nghiệp. Kể cả lúc ăn cơm cũng vậy, không thể ngồi yên một chỗ ăn ngoan ngoãn được. Luôn luôn vận động, làm cái này, làm cái nọ, không biết mệt, cho đến lúc đi ngủ đêm.

Đây là ý muốn học tập của trẻ 2 tuổi. Vì vậy không được bỏ phí mà phải phát triển ý muốn ấy 1 cách hiệu quả nhất.

3 điểm cơ bản để phát huy ý muốn ở trẻ 2 tuổi. Nếu đón nhận và phát huy đúng lúc, sẽ khiến trẻ trở thành người ưu tú thực sự, 3 điểm đó là Vận động- Ngôn ngữ- Kỹ năng cơ bản.

1)      Cho trẻ vận động nhiều, đi bộ nhiều

Hãy cho trẻ vận động hết mình bằng cách đi bộ hang ngày.
Trí lực của trẻ được phát triển hoàn hảo khi được kích hoạt các giác quan, vận động, ngôn ngữ ngay sau khi sinh.
Ví dụ đối với vận động, nếu không để kĩ năng vận động của tay chân được phát huy hết mức thì trẻ không phát triển theo chiều hướng tích cực. Đứa trẻ sẽ không có chiều sâu nộI tâm.

Trẻ được khoảng 1 tuổi rưỡi cần phải cho đi bộ với khoảng cách dài nhất có thể được. Nếu cứ cõng, bế, ngồi xe đẩy, xe hơi thì sẽ đánh mất khả năng đi bộ.

Phải nên nhớ rằng rèn luyện đi bộ hang ngày là bước đầu tiên để có được em bé thông minh. Đi bộ cũng làm dáng dấp bé đẹp hơn.

Gần đây cha mẹ trẻ thường không cho con đi bộ, mà đi đâu cũng đi ô tô luôn. Vì vậy sức đi bộ trở nên cực kì ít, khoảng cách đi được cũng ngắn, đứa trẻ phát triển bất hoàn hảo.

Trẻ 2 tuổi muốn hoạt động, luôn luôn có nhu cầu vận động chân tay, cơ thể. Nếu đè nén ý muốn này nó sẽ bị ức chế. Còn nếu biết phát huy ý muốn này, trẻ sẽ trở thành ngườI có khả năng vận động rất tốt.

Vì vậy hãy để trẻ đi bộ thật tốt khi được 2 tuổi. Đi bộ coi như bài rèn luyện hang ngày, cũng là cách để trẻ có đầu óc thong minh hơn.

Tuy nhiên, nếu chỉ đi bộ trên đường bằng phẳng thì chưa hoàn hảo. Phải cho trẻ đi cả đường dốc, gập ghềnh, cầu một thanh, treo bậc thang lên xuống, trẻo bậc, nhảy bậc…

Mẹ ở xa ném quả bong cho lăn và bảo con chạy lấy quả bong. Mới đầu trẻ sẽ chạy theo đường quả bóng lăn, sau đó sẽ quan sát hướng đến của quả bóng và chạy đến nhặt quả bóng bằng đường ngắn nhất.

Hàng ngày qui định khoảng cách là bao nhiêu để cho con chạy. Mới đầu là 3 mét, dần lên 5m, 10m, 15m. Bắt đầu luyện cho trẻ dùng lực toàn thân để vận động từ lúc 2 tuổi này đến khi vào lớp 1, trẻ sẽ có sức chạy rất tốt.

Sau 2 tuổi rưỡi cho trẻ nhảy trên tấm đệm đàn hồi, tập lấy thăng bằng. Cả đi, cả nhảy, nhào lộn trên đệm đàn hồi cũng rất tốt.

2) Thời kì nhạy cảm với ngôn ngữ nhất trong cả cuộc đời

Khi được 2 tuổi, trẻ có nhu cầu vận động toàn thân, và nhu cầu đối với ngôn ngữ cũng y như vậy. Đặc biệt là khi được 2 tuổi, ngôn ngữ phát triển một cách đột phá, nhưng chỉ đến 2 tuổi rưỡi là hiện tượng đột phá này tự nhiên biến mất. Theo đó, có thể nói thời kì từ 2 tuổi đến 2 tuổi rưỡi là thời kì quan trọng nhất. Các bậc cha mẹ nên biết trước điều này, đây là thời kì mẫn cảm với ngôn ngữ nhất trong suốt cả cuộc đời.

Đến tuổi này ngôn ngữ em bé không còn phù hợp với trẻ nữa. Ngôn ngữ em bé sẽ trở thành nguyên nhân gây ra khuyết tật trong ngôn từ của trẻ.

Cha mẹ thấy kiểu nói em bé đáng yêu, ví dụ như “Souyo” thì nói thành “Chouyo” sẽ khiến trẻ không có khả năng nói đúng âm “Sa, shi, su, se, so” được, tức là thành “nói ngọng”. Tật nói ngọng “suzume” thành “tsutsume” hay “sensei” thành “chenchei” là do khoảng 2 tuổI trẻ không được uốn nắn đúng mực.

Vì vậy, phải nói với trẻ bằng giọng chuẩn, như nói với người lớn.

Khi đi tắm, dạy bé càng nhiều càng tốt những danh từ chỉ các bộ phận trên cơ thể, lặp đi lặp lại. Như tay, chân, đầu gối, khuỷu tay, ngực… càng tỉ mỉ càng tốt. Hoặc là hỏi con “bây giờ con muốn mẹ tắm, rửa cái gì trước nào?” chẳng hạn. Khi thay quần áo, hãy dạy con tên các loại quần áo. Ví dụ như: cái váy xanh, cái quần vàng, cái áo len đỏ… Rồi cả những danh từ chỉ các bộ phận của quần áo ví dụ như: ống tay, ống quần, cổ áo…

Ở độ tuổi này trò chơi ngôn ngữ là thích hợp nhất. Có rất nhiều kiểu cách chơi. Ví dụ như: hỏi con “cái gì màu đỏ ở trong buồng tắm?”, hoặc bảo con nói tên những cái màu đỏ trong nhà mà con nhìn thấy.

Hay là, “những từ nào bắt đầu bằng chữ “a” nhỉ?” rồi hướng dẫn con trả lời, như ari, ashi, asahi, asagao, ahiru…. Kiểu chơi này khi đi chợ, đi dạo, ngồi trên xe ô tô, dọn dẹp nhà cửa đều có thể thực hiện được. Cứ chơi kiểu như vậy, cũng là cách để dạy con từ về màu sắc, hình dáng, to nhỏ.

Khi con 2 tuổi, cố gắng mua nhiều sách cho con. Không chỉ cho con xem tranh, mà mẹ đọc cho con nghe.
Nếu con muốn, mỗi ngày cứ đọc 5 quyển hay 10 quyển cũng đọc cho con nghe. Khi đó, mẹ sẽ xem được quyển nào hay để đọc lại, quyển nào chỉ đọc qua. Hãy đọc nhiều lần cuốn nào mà con thích.Mua nhiều sách sẽ tốn kém, thì có thể mượn thư viện, hoặc là xin sách cũ của những anh chị lớp trên ở gần nhà.
Những điều mà trẻ 2 tuổi muốn biết là những việc lien quan đến cuộc sống sinh hoạt hang ngày. Seri 4 quyển sách “kotobano benkyo” của nhà xuất bản fukuonkanshoten rất thích hợp.

Thêm nữa, là quan hệ nhân quả thực vật. Viện nghiên cứu ngôn ngữ quốc gia công bố rằng trẻ 2 tuổi rất thích những từ ngữ chỉ quan hệ nhân quả.

Nói là quan hệ nhân quả thì tưởng như rất khó, nhưng thực ra lại đơn giản. Ví dụ như trẻ sờ vào lò sưởi nóng, bị bỏng tay. Thì nói với trẻ “Không được sờ vào lò sưởi đang bật. Vì sẽ bị bỏng mà”
Có nhiều bà mẹ hay nói với con “ Lò sưởi hư quá. Làm bỏng tay con của mẹ” Hay một ví dụ khác là trẻ bị kẹp ngón tay vào cửa. Thì các mẹ hay nói “ Cửa hư quá. Để mẹ mắng cửa nhé”

Nói như vậy khiến trẻ không thấy được quan hệ nhân quả đâu cả. Dẫn đến không nhập tâm được cách suy nghĩ sự việc một cách đúng đắn.

Thêm một ví dụ nữa. Đứa trẻ khóc. Vì quả bong nó đang chơi bị lăn vào gậm giường không lấy ra được. Nhưng bà mẹ đang bận thì hỏi “Sao lại khóc? Nín đi” và dúi cho con một cái vào đầu. Đứa trẻ càng khóc to hơn. Rất nhiều trường hợp tương tự như vậy xảy ra, chính điều đó gây tổn thương cho trẻ, kìm hãm sự phát triển tính cách, tài năng của trẻ.

Trong trường hợp này nên ân cần hỏi con tại sao khóc, nói với con như mình đang ở tâm trạng của con “quả bong lăn vào gậm giường không lấy ra được chứ gì? Nên con muốn mẹ lấy ra cho chứ gì?”. Đó mới là điều quan trọng.

Như vậy trẻ nhớ được cách bày tỏ tâm trạng, và học được 1 điều “không khóc mà nói như thế thì mẹ sẽ làm cho như ý mình” chẳng hạn. Lần sau có như vậy thì trẻ sẽ nói được “ Tại vì quả bóng lăn vào gầm giường”. Những từ chỉ quan hệ nhân quả như vậy càng phải dạy cho trẻ 2 tuổi càng nhiều càng tốt. Nó rất cần thiết cho việc phát triển năng lực tư duy sau này.

Như trên đã nói, 2 tuổi có khả năng nhạy cảm với ngôn ngữ nhất. Đọc sách tranh đã đành, nhưng các bậc cha mẹ nên biết rằng đọc thơ là phần thưởng quí giá hơn nhiều. Thơ là tài lieu dạy con người ta về cái hay, cái quan trọng của ngôn ngữ tốt nhất. Ở độ tuổi này không nhất thiết phải phân tích tỉ mỉ từng câu từng đoạn thơ, cũng không cần giải thích ý nghĩa của bài thơ, chỉ cần đọc đi đọc lại nhiều lần để trẻ thuộc và nhớ được là được.

Ví dụ như mẹ chọn một bài trong tập thơ “Kitaharashiroaki- douyushu” rồi đọc cho con nghe. Không cần hiểu ý nghĩa, chỉ cần nhớ vần điệu của bài thơ cũng khiến trẻ thích thú.

Với trẻ 2 tuổi nên đọc những câu chuyện dân gian nhiều lần.
Trước khi đi ngủ không nên quên việc đọc sách cho con nghe.
Giai đoạn này để cho trẻ làm quen với mặt chữ, gọi là thời kì khơi dậy sự quan tâm đến chữ nghĩa của trẻ. 2 tuổi mà trẻ đọc được chữ là một điều cực kì tuyệt vời.

Trẻ con thì 1 tuổi cũng nhớ được chữ. Trẻ mới lọt lòng cũng nhớ được chữ. Cũng có nhà nghiên cứu cho rằng trẻ sơ sinh thích thú với việc nhớ chữ hơn cả việc nhớ cách nói. Mọi người sẽ thắc mắc tại sao trẻ chưa biết nói lại có thể đọc được chữ cơ chứ, thì xin cứ thử đọc 1 chữ cho trẻ nghe, rồi bảo con nhặt lấy tấm card có ghi chữ vừa đọc sẽ biết ngay. Trẻ sẽ nhặt tấm các có ghi chữ mà nó biết một cách chính xác, tức là nó đã biết đọc.

Nhớ được chữ, thì cấu tạo đầu cũng thay đổi, đặc biệt là thay đổi lớn ở đại não, các bậc cha mẹ phải nên biết trước điều này. Đến cả con trẻ bị bệnh não, giai đoạn này dạy cách đọc chữ cũng rất hiệu quả, trẻ có thể nhớ được, khi nhớ được thì sắc mặt trở nên trí thức hơn, mắt sáng hơn.
Cũng có trường hợp trẻ bị bệnh não mà cũng đọc được sách trôi chảy, đứng đầu lớp khi vào tiểu học. Điều này không thể có nếu chỉ dạy trẻ bị bệnh não đọc khi đã qua 6 tuổi. Nếu không tận dụng thời kì nhạy cảm với ngôn ngữ của trẻ thì sẽ khó làm thay đổi được tố chất của đại não, kể cả với trẻ thường và trẻ bị bệnh não.

Để trẻ gần gũi với chữ, ghi tên của trẻ vào tờ giấy rồi dán lên tường, đọc nhiều lần cho trẻ nghe.
Hướng trẻ chú ý vào chữ tên sách, tên thương hiệu hàng hoá, đọc và dạy những chữ ấy cho trẻ.
Mở rộng phạm vi chữ đã nhìn trong sách ra báo chí… sẽ làm tăng sự quan tâm của trẻ đến chữ.
Đi trên đường, hay đi bộ cũng hướng cho trẻ nhìn thấy biển hiệu ghi chữ gì, biển số ô tô có chữ hán gì, chữ số gì chẳng hạn.
Trong khi chờ ở phòng khám, cho trẻ mở rộng phạm vi từ chữ “o-shi-ra-se” chẳng hạn.
Với cách dạy cho trẻ những từ ngữ gần gũi nhất, dễ thấy nhất xung quanh như vậy, là bạn đã thực hiện xuất sắc thuật dạy đọc chữ cho con rồi đấy.

3) Làm thoả mãn ý muốn muốn làm những việc xung quanh mình một cách thành thạo
Xin chuyển sang điểm cơ bản cuối cùng trong 3 điểm cơ bản phát triển ý muốn của trẻ 2 tuổi. Đó là để trẻ nhớ được những kĩ năng cơ bản

Trẻ 2 tuổi luôn có ý muốn làm giỏi những việc của mình. Điều này đạt đến đỉnh cao ở giai đoạn 2 tuổi đến 2 tuổi rưỡi, hơn nữa là khi được 3 tuổi rưỡi.

Nắm bắt kịp thời và phát huy được ý muốn này chính là bí quyết dạy con thành người ưu tú.
Rửa tay, buộc dây giầy, cài cúc áo. Những việc này dù có mất thời gian cũng phải để trẻ tự làm lấy. Cha mẹ giành nhiều thời gian, chịu khó dạy con cách làm thì bây giờ có thể bận bịu nhưng sau này sẽ là những ngày vui.

Trẻ con ham học hỏi, mà làm giỏi thì ý muốn được thoả mãn, sẽ có được long tự tin vào việc mình làm. Cứ như vậy trẻ lớn lên từng bước một.
Ngược lại lúc nào bố mẹ cũng ra tay làm hộ, thành thói quen thì trẻ tiến bộ rất chậm và buồn tẻ.
Nếu mẹ cứ rửa tay cho con, trẻ mất đi tính nhẫn nại. Có lúc sẽ không cho mẹ rửa tay cho mình, có lúc sẽ không chịu đi rửa tay.

Trẻ được 2 tuổi nên để trẻ tham gia giúp việc nhà hết mức có thể. Lau bàn, lấy cái này, cất cái nọ, lau đĩa… tìm nhiều việc vừa sức để trẻ làm giúp.

Trẻ làm xong phải được khen thật nhiều. Quan trọng hơn là phải củng cố long tự tin cho trẻ.
Cho dù trẻ làm chưa giỏi cũng phải khen. Có vậy trẻ mới có tự tin, để lần sau làm giỏi hơn.
Để trẻ nhớ được kĩ năng cơ bản là vậy. Mẹ làm lại sửa sai cái con đã làm trước mặt chúng là kiểu dạy con tồi tệ nhất. Tuyệt đối không được chê bai trẻ trong bất cứ chuyện gì.
Những bà mẹ dốt thường đối xử với con như vậy. Áp đảo sự phản kháng của trẻ. Dập tắt ý muốn tự làm lấy của trẻ bằng những câu đại loại như “việc đấy ai chẳng làm được” hay “ai them làm cái việc dở hơi ấy”

Dù việc nhỏ nhặt trẻ làm được cũng phải khen nhiều. Phải nên biết rằng việc chấp nhận ý muốn làm của trẻ là tạo cho trẻ ý muốn làm, tạo cho trẻ tính tự tin, trẻ phát triển tích cực hơn. Bí quyết dạy trẻ giỏi là “khen”, ngược lại dạy tồi sẽ là “chê”

Khi trẻ 2 tuổi hãy dạy trẻ biết sắp xếp gọn gang. Kê giá kệ để đồ vừa tầm tay trẻ. Đồ chơi để chỗ dễ cất dễ lấy.

Qui định chỗ để đồ chơi. Dán băng xanh đỏ vàng vào chỗ cất. Đồ chơi cũng dán màu tương ứng để khi cất màu nào vào màu nấy.
Làm vậy thì trẻ 2 tuổi cũng biết xếp đồ chơi sau khi chơi. Việc dọn đồ chơi xong không phải là việc của mẹ.
Chỉ cho lấy đồ chơi từng ít một ra. Cất 1 cái rồi mớI lấy cái khác. Như vậy việc dọn sau khi chơi là điều thích thú của trẻ.
Hãy bắt đầu việc này bằng trò chơi mệnh lệnh. “Cất quả bong này vào giá, rồi lấy búp bê để trên bàn ra đây cho mẹ” chẳng hạn. Chơi như vậy bé quen với việc dọn dẹp.
Ở thời kì ý muốn tự làm lấy việc của mình này mà không dạy phép tắc dọn dẹp sắp xếp thì sau này không thể làm cho trẻ nhập tâm việc này được.
ThờI kì này phải dạy trẻ điều khiển đôi tay thật giỏi. Ở trẻ dung tay không thạo hay có xu hướng năng lực phát triển chậm.
Dùng đũa cũng phải dạy từ khi trẻ 2 tuổi.
Cho trẻ chơi đất nặn. Không phảI chỉ đưa hộp đất nặn cho con, muốn chơi gì thì chơi là xong. Mà phải đưa hình mẫu táo, dâu, chuối… cho con xem rồi hướng dẫn con nặn cho giống hình mẫu.. Chỗ lồi, chỗ lõm, chỗ tù, chỗ nhon… phải làm cho giống, mới là quan trọng. Như vậy tạo cho trẻ tính quan sát tỉ mì và điều khiển đôi tay một cách khéo léo.

VớI trẻ 2 tuổi, chơi trò xếp hình gỗ tsumiki rất bổ ích. Hãy để trẻ xếp chồng lên cao, xếp chuỗi dài, bắt chước hình mẹ đã xếp, tự xếp theo trí tưởng tượng của trẻ… Thi xem 2 mẹ con ai xếp được cao hơn chẳng hạn.

Đồ chơi tốt là đồ chơi phát triển kĩ năng của trẻ. Có thể thấy các loại đồ chơi phù hợp mục đích đó là: nhà xếp, xe tải ghép, pazuru…

Các loại đồ chơi máy móc chạy pin không chỉ chỉ có tác dụng thoả mãn ý thích nhất thời của trẻ, mà cũng không có tác dụng phát triển kĩ năng và tư duy của trẻ. Thay vì bỏ món tiền lớn để mua đồ chơi loại ấy ra, hãy trộn lẫn 4 loại đỗ đen, đỗ trắng, đỗ đỏ, đỗ xanh mỗI loại 10 viên với nhau, rồi bảo con nhặt riêng tưng loại vào 4 cái cốc riêng biệt còn hơn.

Như đã nói ở phần trước, là trong các loại động vật chỉ có con người là có khả năng cầm nắm vật bằng 2 ngón tay cái và ngón trỏ. Hãy rèn luyện cho trẻ 2 tuổi- thời kì mẫn cảm này- khả năng đó. Hãy cho trẻ dung 2 ngón tay (cái- trỏ) nhón những vật nhỏ xíu như hạt đậu, cái ghim cài tài liệu… có màu sắc, kích cỡ khác nhau chia theo màu sắc, kích cỡ vào những cái cốc khác nhau.

4) ThờI kì phản kháng đầu tiên khi trẻ 2 tuổi- làm sao vượt qua?
Người ta có câu “trẻ 2 tuổi đáng sợ”. Thấy hiện tượng này ở trẻ vừa đầy 2 tuổi, kéo dài trong khoảng thời gian từ 4 đến 6 tháng. Thời kì này gọi là thời kì phản kháng đầu tiên của trẻ.
Được 2 tuổi, bước vào thời kì tự lập, trẻ muốn tách khỏi bố mẹ, tự làm việc này việc nọ. Việc gì cũng muốn tự làm lấy.

Vì vậy khị bị người lớn nói “không được” là trẻ phản kháng liền. Rồi khi trẻ định tự mình làm gì đấy mà không làm được cũng phát cáu lên. Cũng có trẻ giậm chân, giãy nảy, lăn đùng ra đất ăn vạ. Đó là biểu hiện bất mãn khi trẻ định làm gì mà không làm được.

Để vượt qua tình cảnh này, hãy cho trẻ xem đọc sách dạy cách làm 1 cách dễ hiểu, từng chút tạo cho trẻ tính tự tin rằng mình cũng có thể làm được. Và một điều nữa là dạy ngôn ngữ cho trẻ. Trẻ được rèn luyện kĩ năng nói tốt, biết dùng từ phong phú thường không có kiểu nói ích kỉ, cũng như không nghịch ngợm làm phiền bố mẹ.

Vì trẻ tự làm được những việc của mình, biết dùng đồ vật, biết truyền đạt ý muốn của mình thì không có cảm giác bất mãn như trên.

Khi trẻ khoc, hãy đặt mình vào địa vị của trẻ, dạy cho trẻ cách nói diễn tả tâm trạng khó chịu lúc đó. Nếu chỉ có quát mắng “sao lại khóc” thôi thì không dễ dàng gì vượt qua thờI kì 2 tuổI đáng sợ này. Nếu con muốn gì, cảm thấy gì mà diễn đạt được hết bằng lời thì cuộc sống hang ngày thật suôn sẻ. Với trẻ chậm nói, thì không thể có những tháng ngày vui vẻ như vậy được.
Nói là thong cảm với tâm trạng của trẻ, nhưng cũng như tay gãi đúng chỗ ngứa vậy, gãi quá sẽ bị xước, thành ra nói hết phần của trẻ. Trẻ không nói được điều mình muốn nói, vốn từ ít, sẽ sinh ra bất mãn. Việc quan trọng là nghe thấu tâm trạng trẻ, chứ không phải nói hộ hết tâm trang của trẻ.
Nếu trẻ hiểu lời nói thì sẽ hiểu những gì mẹ nói, mẹ có thể dạy lễ nghĩa, phép tắc một cách dễ dạng hơn.
Không cần ra tay can thiệp làm hộ con, mà chỉ cần trông con thôi, để con dần lớn lên vớI tính tự tin.
Thời kì này trẻ có khả năng ngôn ngữ cao, kĩ năng sử dụng hay làm việc gì đó thành thạo sẽ không có biểu hiện bất mãn, phản kháng như đã nêu ở trên.
Bí quyết nuôi dưỡng ý chí của trẻ là không bao giờ nói từ “không được” vớI trẻ. Luôn dõi theo hành động của trẻ, củng cố long tự tin, động viên khích lệ kịp thờI, khơi gợI ý muốn của trẻ mớI là cách nuôi dạy con hay.

5) Trẻ 2 tuổI là ngườI có trí nhớ thiên tài

2 tuổI là thờI kì thiên tài của trẻ nhỏ. Cũng có nhiều bậc phụ huynh ngạc nhiên khi xem chương trình “Những em bé thiên tài nhất Nhật bản” (Chibikkotensai nipponichi), chứ thực ra hầu hết trẻ em đều có khả năng biểu lộ trí nhớ tuyệt vờI như những trường hợp được nêu trong chương trình đó.
Nếu không biết điều đó, sẽ vô tình làm mất đi khả năng tuyệt vờI của trẻ. Chính vì vậy chúng ta cần phảI cực kì chú ý đến trẻ.
Trẻ phát triển rất nhanh trong độ tuổI từ 2 đến 3 tuổi. Và những gì trẻ học được trong thờI gian này sẽ phản ánh thái độ học tập của chúng sau này, thái độ đó không thể nào sửa đổI được nữa.

Tôi muốn các bậc cha mẹ phảI coi độ tuổI này là giai đoạn thiết lập năng lực cơ sở cho trẻ.
Giai đoạn này, nếu dạy trẻ những điều cơ bản suôn sẻ thì trẻ sẽ thành những con ngườI rất sáng dạ. Còn không dạy dỗ gì, cứ để trẻ tự nhiên chơi không thôi sẽ để khả năng ưu việt vốn có của mọI em bé biến mất lúc nào không hay.
Xin nhắc lạI một lần nữa, đó là trẻ 2 tuổI có trí nhớ thiên tài.
Khi trẻ 2 tuổI mà được rèn luyện trí nhớ thì sẽ có trí nhớ tốt duy trì lien tục và dễ dàng. VớI trẻ không được rèn luyện trí nhớ lúc này thì đến năm lớp 6 thôi đã không thể nhớ nổI những công thức tính toán phân số, số thập phân…
Vì vậy, khi được 2 tuổI cần phảI cho trẻ được rèn luyện trí nhớ càng nhiều càng tốt.
Nhớ quốc kì của các nước. Nhớ chủng loạI xe ô tô. Nhớ tên các ga tàu điện theo đúng thứ tự. Những việc mà ta thấy đó hoàn toàn có ích, không hề quá sức đốI vớI trẻ.
Có bà mẹ đã dạy con 2 tuổI nhớ hết tên 100 thi sĩ nổI tiếng. Đứa trẻ ấy đã trở thành nườI cực kì xuất sắc. Cũng có bà mẹ dạy con 2 tuổI cả kinh thư Trung quốc.
Đây không phảI là việc nhồI nhét kiến thức.
Tôi muốn các bậc cha mẹ hiểu rằng vào thờI kì năng lực trí nhớ lên đến đỉnh cao như lúc này, mà làm những việc như vậy thì một mặt khả năng ghi nhớ cao được gắn liền vớI trẻ, mặt khác những kiến thức thu nạp được này sẽ còn đọng lạI trong kho ý thức tiềm tài của cả cuộc đờI, sau này làm nền tảng để có được năng lực xuất sắc, và khả năng tư duy cao.
Đặt trước mặt trẻ 2 tuổI 10 cái hộp. Trong 3 hộp có để đồ gì đó. Hãy cho trẻ đoán xem hộp nào có đồ. Không có trẻ 2 tuổI nào ngay từ đầu đã đoán đúng cả 3 cái hộp có đồ. Hãy làm thử từ 1 hộp trước.
Đặt lên bàn 10 món đồ, cho trẻ nhìn kĩ trong khoảng 1 phút, rồI giấu đi 1 món, đố trẻ biết đó là món đồ gì.
Hãy thử làm bài rèn luyện trí nhớ này cho trẻ.
Cũng lien quan đến trí nhớ, ta phảI dạy trẻ khả năng quan sát. “ Cửa hang vừa xem có bày bán cái gì”, chẳng hạn thế, để rèn cho trẻ khả năng nhớ được nhiều món đồ bày trong cửa hang. Mẹ vớI con thi vớI nhau xem ai nhớ được nhiều hơn.
Điều quan trọng là vớI trẻ 2 tuổI càng cho trẻ quan sát được càng nhiều càng tốt. Dẫn trẻ đến công viên, cho xem kiến, cho xem lá. Dẫn trẻ đến cửa hang bán chim, thú cảnh, cho trẻ quan sát. Và bảo trẻ nói về cái vừa xem, vừa nhìn thấy đó.
Cho trẻ đi vườn bách thú, vườn thú biển, khu vui chơi, nông trường, sở phòng cháy chữa cháy… càng nhiều càng tốt, và rèn cho trẻ kể lạI những nơi vừa đi.
Cũng có thể cho trẻ đi bus, tàu điện đến bờ biển, vườn táo…để được nhiều dịp quan sát thế giớI xung quanh hơn.
Tư tưởng “MớI có 2 tuổI có nhớ được gì mấy đâu, thôi thì chờ đến khoảng 6 tuổI, lúc ấy biết nhớ rồI cho đi đây đó cũng được” là tư tưởng sai lầm, khiến năng lực vốn có của trẻ bị thui chột.
MọI thể nghiệm khi trẻ đã hơn 6 tuổI- lúc này năng lực đã phát triển ở mức ổn định rồI- không tạo nên khả năng cơ bản quan trọng nào nữa. Các bậc cha mẹ nên biết rằng những thể nghiệm được thực hiện trong thờI kì khả năng nhận thức đạt đỉnh cao nhất (2 tuổI) sẽ là những khả năng to lớn của trẻ sau này.
Cũng vớI ý nghĩa đó, trẻ 2 tuổI rất thích hợp để học ngoạI ngữ.
BởI vì kí ức về âm thanh của trẻ lúc này cực kì phong phú.
NgườI lớn nghe tiếng nước ngoài không thể nghe toàn bộ âm tiếng nhỏ của từ đó. Hơn nữa cũng không thể thành thạo một ngoạI ngữ nào. Vì ngườI lớn có một rào chắn lớn về âm thanh, mà có những âm không tài nào nghe thấy, hay có bắt chước cũng không nhập tâm được.
Nhưng trẻ 2 tuổI lạI là thiên tài ngôn ngữ. Vì trẻ dướI 3 tuổI có khả năng phân biệt được sự khác nhau rất nhỏ giữa các âm tiết, và hiểu được sự liên quan giữa các từ ngữ phức tạp. VớI năng lực tiềm tài phong phú, trẻ thể nhớ ngoạI ngữ một cách tự nhiên như một bản năng sinh lí vậy.
Vì vậy, khoảng 2,3 tuổI việc cho trẻ nghe nhiều bài hát của trẻ em các nước, để trẻ được tiếp xúc, nhận biết được sự khác nhau về âm thanh giữa tiếng các nước đó điều quan trọng.
Những âm thanh trẻ không nghe vào giai đoạn này khi lớn lên sẽ không còn nhập tâm chính xác được nữa.
Khi trẻ đang chơi, thử để máy quay đĩa chạy bản nhạc vui tươi tự nhiên nào đó. Ví dụ như “những bài hát ru con trên thế giớI” chẳng hạn.
Điều quan trọng nhất là việc dạy trẻ, rèn luyện cho trẻ phảI được thực hiện thường xuyên, hàng ngày, dù mỗI ngày chỉ một chút thờI gian.
Tôi muốn các bậc cha mẹ hiểu rõ một điều là việc dạy con hay rèn luyện cho con càng được lặp đi lặp lạI càng tạo cho trẻ khả năng thiên tài.
Tuy nhiên cũng phảI vừa xem tình hình, sự phản ứng của trẻ để dạy cho phù hợp. Nếu trẻ có vẻ không thích kiểu rèn luyện này thì phảI chuyển sang kiểu thích hợp hơn, để trẻ vui vẻ thực hành hơn.
Bí quyết để thành công là rèn luyện cho con hay dạy con dướI hình thức chơi vớI con một cách vui vẻ.

Việc cần làm với Chick:

  1. Cho con đi bộ hàng ngày
  2. Sửa ngôn ngữ của con, không nhại giọng nói ngọng của con
  3. Mỗi ngày đọc cho con ít nhất 1 câu chuyện mới (bố hoặc mẹ)
  4. Giành thời gian chơi với con nhiều hơn (:-()
  5. Sắp xếp thời gian đi ngủ sớm, và dậy sớm để không bị áp lực thời gian –> có thời gian để con tự làm những việc của con